|

Tác giả: Trần Ngọc
Em đi bóng khuất đại ngàn
Khung trời kỉ niệm lá vàng chợt bay
Kể từ đôi ngả chia hai
Sông ngăn, núi cách nên dài tháng năm
Em về ngoài ấy xa xăm
Mình ta ở lại âm thầm nhớ thương
Bao năm cách biệt nghìn phương
Tình xưa đã mất (?), lòng vương vấn hoài!
(tặng RN)
|