Thời gian trôi thật
nhanh , mới hôm nào đi lang
thang dưới trăng trong đêm
trăng sáng của đêm rằm tháng
tám âm lịch , bây giờ lại
mùa trăng . Đêm Trung Thu !
" Trăng lên
cao , bầu trời sáng tỏ . Lên
trước trăng bao ngôi sao nhỏ
.Em xách đèn đi khắp muôn
nơi..." . Đó là lời một bài
hát của tuổi thơ , vui đùa
nghịch ngợm dưới ánh trăng
vàng . Trung Thu một lần
nữa lại về ! Gió giao mùa se
se lạnh , cây lá bắt đầu đổi
màu cuống lá chực ĺa cành
khi có gió thổi qua , buồn ,
một nỗi buồn xa xứ , đă bao
nhiêu mùa lá rụng , tóc đă
nhuốm bụi thời gian , nh́n
đàn chim bay vội vă , chúng
đi đâu ? Về đâu ? Đâu là
nguồn cội ? Văng vẵng mấy
câu thơ của thi sĩ Bùi Giáng
làm tôi buồn vô hạn , một
nỗi nhớ xa xăm ...
Lên
mù sương , xuống mù sương
Bước
xa bờ cỏ , xa bờ thương yêu
Tuổi
thơ em có buồn nhiều ,
Th́
xin cứ để bóng chiều bay qua
Biển
dâu sực tỉnh giang hà ,
C̣n
sơ nguyên mộng , bên tà áo
xanh .
Trung Thu tôi nhớ ba
tôi nhiều lắm v́ ba " ra đi
" vĩnh viễn ngay đêm Trung
Thu của hơn hai mươi năm về
trước , không bao giờ tôi
quên được h́nh ảnh phút lâm
chung của cha ḿnh . Đêm ấy
trăng lên cao sáng tỏ , tôi
đang ở tại trường để cùng
các bạn vui tết Trung Thu
với học sinh , th́ đứa cháu
cho hay ba tôi sắp ra đi nên
muốn gặp tôi phút cuối cùng
của cuộc đời . Tôi bỏ về
ngay và đă chứng kiến cảnh
ra đi của người cha kính yêu
, tất cả anh chị em tôi đều
có mặt , h́nh ảnh đó mỗi khi
nhớ lại tim tôi thắt lại ,
ḷng đau đớn vô cùng , đă
đành đời sống là vô thường ,
nhưng chứng kiến phút ly
biệt vĩnh viễn của người
thân yêu sao tránh khỏi đau
ḷng . Tôi nhớ hoài nụ cười
của ba tôi tối hôm ấy , khi
anh tôi bảo :
- Hạ về rồi nè ba .
- Ba , con nè . Tôi
nắm lấy tay ba , tôi hốt
hoảng : - Sao tay ba lạnh
ngắt !?
Ba tôi cố giương đôi
mắt như muốn nh́n tôi khi
nghe tiếng của tôi , nhưng
cố gắng mà không mở được sau
đó ba nở nụ cười héo úa
,mắt ba may máy và hai hàng
lệ tuôn ra . Tôi lau nước
mắt cho ba chẳng nói được
lời nào , ba mấp máy môi như
muốn nhắn nhủ điều ǵ . Chi
Tư tôi bảo :
- Niệm Phật đi , chắc
ba muốn ḿnh niệm Phật .
Cả nhà cùng niệm Phật
. Cái ǵ đến sẽ đến . Ba tôi
đă trút hơi thở cuối cùng
vào đêm trăng của mùa Thu !
Trời như thương cảm với chị
em chúng tôi , đang sáng tỏ
với ánh trăng vằng vặc , lại
nỗi cơn mưa thật lớn mà quên
không báo chuyển mưa .Mưa
thu thật là thê thảm , ba
nằm đó , con cháu đầy đủ ,
người khóc , người bất tỉnh
, khung cảnh thật hăi hùng ,
tôi rất thích mùa thu nhưng
lại sợ mùa thu , gợi sự đau
ḷng và nỗi thương nhớ ba
của ḿnh .
Nhớ ngày xưa ba dẫn
tôi đi học , dạy tôi từng
chữ từng vần , có lẽ tôi nhỏ
nhất nên được thương nhiều ,
đi đâu ba hay dẫn tôi theo ,
và thường kể chuyện những
danh nhân trong lịch sử cho
anh chị em tôi nghe . Thích
nhất là đêm Trung Thu quây
quần dưới trăng vui chơi
cùng các bạn trong xóm ,
được nghe ba kể chuyện Chú
Cuội , với chị Hằng , tôi
hỏi :
- Ba ơi sao kêu là chú
Cuội , c̣n Chị Hằng không
kêu là cô Hằng hả ba ?
- Tại v́ chị Hằng rất
đẹp , rất trẻ , không già
nên người đời kêu là chị .
- Ước ǵ chị Hằng
xuống chơi với tụi ḿnh nhỉ
.
Rồi cả đám nhao nhao :
Thằng Cuội ngồi gốc cây đa ,
Để trâu ăn lúa , gọi cha ời
ời.
- Chú Cuội ơi xuống
đây chơi !
Tuổi thơ thật là vui .
Ba tôi dạy chúng tôi hát ,
chúng tôi hát và vỗ tay theo
điệu hát
Nào
ta cùng nhau chơi chơi chơi
Ca
hát với nhau vui vui vui
Rồi
lên tiếng ta cười cười cười
Làm
vui thú bao người người
người
Chỉ có bốn câu vậy mà
ba dạy thật lâu chúng tôi
mới thuộc , khi thuộc rồi
chúng tôi hát ba đệm đàn
"măng - đô - lin" phụ họa
theo , thật là vui . Chúng
tôi chơi tṛ chơi " mèo bắt
chuột " , chơi tṛ chơi " bỏ
khăn " : "bỏ khăn , khăn
nổi khăn ch́m , bà con cô
bác đi t́m cái khăn" hết đứa
này tới đứa kia đứa nào
không hay th́ bị đánh , rồi
cùng cười rộn vang góc sân
nhà , vui ơi là vui ! Ba
vẫn ngồi xem chúng tôi đùa
giởn , thỉnh thoảng ba cũng
cười theo .Trăng sáng vằng
vặc nh́n ra cánh đồng lúa
xanh mượt uốn lượn theo
chiều gió , óng ánh dưới
trăng . Trước sân nhà có cái
ao nhỏ soi bóng hàng dừa và
ánh trăng vàng lung linh mặt
nước , bức tranh thật đẹp .
Khi trăng lên thật cao và
hơi chếch về phía sau vườn
chúng tôi mới tan hàng ,
nhưng đứa nào cũng tiếc rẻ ,
tuổi thơ thật hồn nhiên , vô
tư lự .
" Giá
mà níu được thời gian lại ",
Để
tuổi thơ em vẫn vui cười ...
Khi lớn lên , ba là
người dẫn tôi đi thi trong
các kỳ thi , ba phân tích về
các ngành học để tôi chọn
lựa , nhưng ba thích nhất là
ngành giáo , khuyên tôi nên
chọn ngành giáo ,v́ đó là
nghề thích hợp nhất cho phái
nữ . Rồi ngày đi nhận nhiệm
sở cũng chính ba tôi đưa tôi
đi , hai cha con đă lội bộ
mệt lữ luôn , vậy mà ba vẫn
vui không hề than van ǵ cả
, thật là tôi nghiệp ba tôi
vô cùng . Tôi cũng hay kể lễ
cho ba tôi nghe những ǵ tôi
gặp phải trên trường đời ,
để được ba chỉ dạy , ba tôi
muốn tôi không phải là nữ
lưu yếu đuối , không được
khóc , hay nản chí khi gặp
khó khăn . Ba hay nói : Khóc
là nhục , rên là hèn , van
xin là yếu đuối . Có lẻ nó
đă in đậm trong tôi , mỗi
khi gặp khó khăn , nghĩ đến
ba là tôi như giải được nan
đề .
Đêm nay , trăng sáng
trưng , một ḿnh bước loanh
quanh nh́n bầu trời hiu
quạnh , tôi buồn quá , nhớ
đến ba , ngày xưa ba thích
ăn bánh trung thu lắm , bây
giờ bánh trung thu đó mà ba
tôi ở nơi đâu ? Gió thu hơi
lành lạnh , một vài chiếc lá
rời cuống rơi xuống chân tôi
, cúi nhặt chiếc lá tôi
chạnh nghĩ : đến bao giờ tới
phiên ḿnh nhỉ ?Tôi nhớ đến
bài hát " anh nói với người
phu quét đường , xin chiếc
lá vàng làm bằng chứng yêu
em ..." Lạ thật , một sự
tưởng tượng phong phú của
nhạc sĩ , đến mùa th́ lá
rụng như đời người rồi cũng
như lá thu phai thôi !
Nhớ về ba của tôi th́
nhiều điều để nói không giấy
mực nào kể lễ hết được . Tất
cả là kỷ niệm , tôi mong
rằng ba tôi luôn được an vui
cơi vĩnh hằng , nếu có phép
lạ th́ xin được một lần gặp
ba của tôi dù trong giấc mơ
, để tôi nói với ba là : con
gái của ba không yếu đuối
hay nản ḷng đâu để được
nghe người ta bảo :
CON NHÀ TÔNG , KHÔNG GIỐNG
LÔNG CŨNG GIỐNG CÁNH .
Bên ngoài trăng vẫn
sáng , trăng thu thật buồn ,
buồn của đứa trẻ mồ côi lưu
lạc , buồn một nỗi buồn xa
xứ , không một người thân
!!!
Thu buồn 6 /10 /2009 .