|

Tác giả:
Ngô Thị Kim Sắc

Mưa thu rụng vương đầy bao lối nhỏ ,
Mây có buồn khi không thấy trăng đâu .
Còn thương trăng băng giá với bóng sầu ,
Sao giăng phủ một màu như thương nhớ ?
Nơi phương ấy có bao giờ mây nghĩ ,
Trăng lạnh lùng lơ lững đứng chơ vơ .
Bầu trời xưa chan chứa thuở đợi chờ ,
Khoảng không mộng , đưa mây trôi biền biệt !
Thời gian qua , thu bao lần thay lá ,
Cây trơ cành ngơ ngác ngắm mây bay .
Trôi trôi xa phiêu bạt tháng năm dài,
Cho giông tố phủ thân gầy rét mướt .
Mây thương ai mà trời cao bao phủ ,
Để trăng sầu thôi rớt rụng đêm sâu .
Mà xóa đi bao nhiêu dãy nhịp cầu ,
Mơ ấp ủ bóng trăng trong hư ảo ?
Gió thu về nên hạ đi vội vã ,
Bơ vơ buồn khi thấy lá rơi rơi
Trăng thương đời soi sáng khắp nơi nơi
Cơn gió thoảng cho tình thu rượt nắng !
Trăng lạnh lẽo nên đêm buồn ủ dột
Mây đổi màu trời lại đổ cơn mưa
Dưới chiều thu nhung nhớ nói sao vừa
Rồi bật khóc khi nhìn trong khóe mắt
26 tháng 11 năm 2009
|