Thôi nha em bây giờ là
kỷ niệm
Lệ cạn nguồn, tim nhức
nhối đau thương
Tình chết rồi lòng sao
mãi vấn vương
Thương với nhớ chỉ
rước thêm sầu khổ.
Thôi nha em xin làm
người xa lạ
Để nhìn nhau bằng ánh
mắt không quen
Cho tình kia lịm chết
giữa buồn tênh
Như nghĩa trang vắng,
hoang vu đầy lạnh lẽo.
Thôi nha em, xin em
hãy hiểu
Không bao giờ tôi
phiền trách em đâu
Có bấy nhiêu cũng đủ
mang sầu
Thôi lặng đứng cuối
đầu chào thua định mệnh.
(Tặng Trần Ngọc và Nguyễn Rãnh)
|