|

Tác giả: Hạ Anh
Vào quầy vé của
VN Airlines, khách chưa đông nhưng chỗ ngồi
đă cạn, v́ hôm nay các tours đưa khách về
khá nhiều, cô tiếp viên chạy đua trên máy vi
tính, t́m măi không có nổi hai ghế ngồi gần
nhau, mỗi đứa ngồi một nơi, đă thế lại bị
tuột xuống dăy ghế thứ ba mươi, tôi phàn
nàn :
- Cô chú vừa đi tuần trăng mật về, cháu nỡ
nào để hai đứa ngồi xa nhau đến 4 hàng ghế,
lúc đi cô ngồi hạng de luxe đó.
Cô nàng trố mắt nh́n tôi nghi ngờ, tôi chợt
hiểu, đính chính :
- Tuần trăng sau mấy chục năm cưới ấy mà
Cô nàng ph́ cười, phân trần :
- Cô chú cứ cân hành lư, lấy tạm hai chỗ
này, từ đây đến giờ bay cháu sẽ cố gắng t́m
chỗ tốt cho cô chú
Tôi đành chịu, ở Sàig̣n có nhiều cái phải
« đành chịu » lắm, như khi xếp hàng trả tiền
ở một siêu thị, thấy cái đuôi dài quá, một
cô bán xôi tự động chen vô trả tiền ngay v́
... kẹt thúng xôi bỏ ngoài kia, mọi người
lắc đầu nhưng đành chịu, ậy cái « đành » đó
xét ra cũng c̣n quá nhẹ so với cái « đành
đoạn » nh́n Tàu rợ nhảy vào gậm nhấm quê
hương.
Xong phần thủ tục tôi ra ngoài chụp h́nh với
gia đ́nh trước khi vào pḥng cách ly, Sàig̣n
ơi tạm biệt, nụ cười gượng ép, chân đi mà
ḷng chưa muốn, cuộc chia ly nào mà không
bồi hồi, vui v́ đă làm những chuyện phải
làm, tiếc v́ chưa làm được những điều mong
muốn, cuộc đời là một câu chuyện dở dang mà.
Trên vé máy bay có ghi cửa ra số 19, đi qua
hai trạm kiểm soát hải quan, lại lên lầu rồi
xuống đất mới đến cửa 19, ngồi chưa nóng
đít, thiên hạ bỏ chạy lên lầu, trên màn h́nh
thông báo cửa ra sẽ là cửa số 8, tuy c̣n 90
phút phi cơ mới cất cánh nhưng thiên hạ vẫn
chạy.
Cửa số 8 đang cho hành khách đi xe ca ra phi
đạo để lên máy bay đi Sydney, vậy mà một số
hành khách đi Paris vừa chuyển từ cửa 19
đến cũng hối hả tŕnh diện ra cửa, đến khi
tiếp viên cầm vé của khách hàng mới biết họ
nhanh nhẩu đoảng. Chờ khách đi Sydney ra cửa
hết sạch, tôi t́m ghế ngồi ngay trước quầy
tiếp tân cửa số 8 cho chắc, vậy mà cũng đâu
có chắc, 30 phút sau, loa phóng thanh lại
thông báo, cửa đi Paris sẽ là cửa số 11, lại
ôm hành lư chạy, thôi đành chịu một lần nữa.
Đến nơi đă có mấy gia đ́nh con cái nheo nhóc
ngồi ngay trước cửa ra, vừa ngồi xuống ghế
đă nghe tiếp viên xướng tên ḿnh, chắc cô
tiếp viên hồi năy đă t́m được chỗ tốt như đă
hứa. Tới quầy đổi vé mới biết, chỗ ngồi được
chuyển lên hạng de luxe, nhưng anh vẫn ngồi
đầu sông, em ngồi cuối sông, đến nước này
th́ đành chịu thua thật rồi, giờ bay đă gần
kề.
Tưởng đổi cửa ra máy bay đến ba lần là quá
đủ, không dám đâu, ở đây tất cả đều có thể
xảy ra, chuyến bay đi Paris khởi hành trễ 1
giờ, v́ máy bay đến chậm 1 giờ, lần này th́
« trễ » đúng hẹn thật, 0giờ 35 máy bay cất
cánh.
Ông xă được ngồi ngay cửa lên máy bay, sau
khoang bếp và dăy ghế hạng nhất, tôi ngồi
sau 4 hàng ghế bên phía đối diện, v́ dăy ghế
nào cũng có 3 chỗ ngồi, nên tôi không thể
đổi chỗ với hai mẹ con ngồi bên cạnh tôi.
Hàng ghế của chàng cũng rứa, chàng lại được
xếp ngồi lọt thơm giữa hai người xa lạ, có
cô việt nam ngồi bên phải, tôi gợi ư cô đổi
cho tôi lên ngồi cạnh chàng và cô xuống ghế
của tôi ngay lối đi, tưởng cô thông cảm, ai
dè nàng trả lời cộc lốc và lạnh lùng :
- Ngồi ở đây sướng hơn
Tôi bỏ đi xuống hành ghế của ḿnh, lại đành
chịu một lần nữa, thấy ông xă tôi tiu nghỉu,
cô hỏi :
- Sao anh không đổi chỗ cho vợ anh lên đây,
mà kêu tôi đổi
Chàng cố giải thích :
- Chúng tôi muốn ngồi cạnh nhau suốt 12 giờ
bay, vợ tôi đâu cần lên đây ngồi một ḿnh
Vừa lúc đó hành khách ngồi bên trái ông xă
dẫn xác tới, gă tây trẻ khoảng ba mươi tuổi,
ông xă giải thích với hắn, rằng vợ tôi ngồi
tuốt dưới kia, ông xă nói chưa dứt lời hắn
khoát tay, xách túi tới trước mặt tôi, nhoẻn
miệng cười :
- Bà lên đó mà ngồi cạnh ông, tôi đi một
ḿnh ngồi đâu chẳng được
Tôi cảm ơn hắn rồi phóng lên ngồi cạnh
chàng, tôi đẩy chàng ngồi vào bên trong, tôi
ngồi giữa nh́n cô láng giềng VN, nàng cũng
đi một ḿnh nhưng phải ngồi chỗ này « mới
sướng ». Hạng de luxe chỗ nào mà chẳng duỗi
chân thoải mái được, nàng cũng chẳng phải
loại chân dài, quan sát kỹ hơn, nàng đeo
nhẫn đă có chồng, chắc vợ chồng họ chưa bao
giờ đi máy bay chung ?
Đến giờ ăn, thực đơn cũng không khác chuyến
đi, tôi chọn đồ tây v́ cơm gà gừng của VN ăn
không vô, ḿ xào c̣n tệ hơn, tây không ra
tây ta không ra ta. Có lẽ lần đầu đi máy bay
nên cô láng giềng cũng ăn món tây cho biết
với người ta, tội nghiệp cô loay hoay với
cục bơ tây nhỏ xíu, bóc vỏ rồi mà không biết
ăn với cái ǵ, đến cuối buổi ăn thấy tôi
trét bơ vào cái bánh ḿ tṛn vo nhỏ xíu cô
cũng làm y như vậy.
Mười hai giờ lênh đênh trên mây rồi cũng
qua, máy bay hạ cánh trễ 1 giờ, 8 giờ sáng
sớm chủ nhật, Paris c̣n ngái ngủ, phi trường
vắng teo, thiên hạ đổ ra cổng hải quan, phi
trường tây rất « ḥa đồng », không có kiểu
chia cổng « công dân mỹ », cổng « người nước
ngoài » như ở phi trường Los.
Cô láng giềng trên máy bay cũng theo mọi
người đi ra cổng, xếp hàng đă đời nhân viên
di trú bảo cô quá cảnh Paris để đi Đức nên
phải quay ra, cô đứng xớ rớ chưa hiểu ông
tây vừa nói cái ǵ, tôi đành giải thích, cô
cảm ơn tôi rồi lủ thủ đi trở ra, gía cô nói
trước với tôi th́ cô không phải xếp hàng
ḷng ṿng như thế này.
Về nhà được ba ngày mà tôi cứ ngủ theo giờ
Sàig̣n, bốn giờ sáng đă thức dậy, dọn măi
cũng hết việc nhà, có hôm thức mà cứ nằm ́
ra đó nhớ Sàig̣n, rồi tiếc ngẩn ngơ, cả một
trời kỹ niệm c̣n « quá cảnh bên nớ » chờ
ḿnh về gom góp mang qua bên ni, mà cái
« ngày về quê xa lắc lê thê » đó tôi chưa
t́m được câu trả lời.
Nhớ ngày đầu về Sàig̣n người nhà mua cho tô
bún măn vịt ăn sáng, thịt ngọt nhưng rau chỉ
một nhúm nhỏ không đủ ăn kèm với nửa tô bún,
tưởng chỉ có cái xóm này ăn thịt độn thay
rau, ai dè sau đó đi ăn tiệm mới biết, ở đây
rau là hàng không được chuộng trong nghệ
thuật ẩm thực hiện nay.
Tôi chưa có dịp ăn cơm văn pḥng, thấy quảng
cáo có vẻ hấp dẫn ở chỗ cá, thịt, rau cải
... cân đối, v́ gía phải chăng nên thịt cá
cũng chẳng phải nhiều hơn rau, bỏ Sàig̣n về
đây rồi mới tiếc nhiều thứ lắm, cái nào cũng
đáng để ḿnh nại ra lư do « quay trở lại »
một lần nữa.
Ngoài chuyến đi Đà Nẳng Huế, thời gian c̣n
lại tôi chỉ ở Sàig̣n, cứ phải về bên chồng
liên tục nên cuốc taxi nào cũng bọc bờ kênh
Nhiêu Lộc chạy tuốt về hướng chợ ông Tạ. Hai
bên bờ kênh đang được đúc bê tông cốt thép,
cạnh bờ kè rác rưởi chất đống ngổn ngang,
ḷng kênh đen ng̣m, có nơi cạn veo, ruồi
nhặng tha hồ làm tổ, vậy mà quán nhậu, quán
cà phê đối diện vẫn sinh hoạt đèn hoa sáng
rỡ dưới ánh sao đêm.
Lần đầu ngồi xe bus vào khu An Đông có chợ
Coopmart, từ ngă sáu Sàig̣n đến đó chừng hai
mươi phút, vừa mua vé tôi đă dặn cô bán vé
báo cho tôi biết khi nào đến chợ để xuống
xe, rồi hai đứa ghé vào hàng ghế thứ ba c̣n
trống, ngồi chưa nóng đít, ông xă khều nhẹ :
- Sang ghế khác thôi, rệp đốt ...mông
Hai đứa đứng bật lên như ḷ xo, dáo dát nh́n
trước nh́n sau, cô bán vé trấn an :
- Chưa đến chợ đâu, khi nào đến cháu báo mà.
Hai đứa lại ngồi, thiên hạ trên xe hết nh́n
chồng rồi nh́n vợ, hành khách này thật không
giống ai, đa số là dân đi buôn, ai cũng tay
xách nách mang, quần đen áo bà ba đội nón
lá, hay quần xà lỏn áo lá, chúng tôi quần
tây sơ mi, lủng lẳng có một cái túi đeo
lưng, đúng là trêu ngươi thiên hạ.
Xuống xe chàng phán :
- Chừa chưa, chuyến về đi taxi nhé
Tôi lắc đầu :
- Đi tiếp xe bus, đâu phải xe nào cũng có
rệp, mà tại mông bố thơm quá nên rệp mới
chích.
Rong chơi trong siêu thị đă đời, tôi sà vào
mấy sạp hàng bán sỉ đồ lót, quần jean, đồ
bộ... nói hàng sỉ chứ ḿnh mua vài cái áo họ
cũng bán, nhưng phải nắm gía, v́ cũng món
hàng đó mà gía chênh lệch giữa hai sạp lên
đến vài chục ngàn đồng. Dạo hết cái chợ nhỏ
này, tôi vô tiệm « Phở 5 sao », 5 sao ở đây
là thương hiệu kiểu như Mac Donald, có chi
nhánh khắp Sàig̣n, chứ không phải là « sao »
xếp theo thứ hạng của mấy nhà hàng lớn đâu.
Gọi là phở nhưng thực đơn cũng có bún ḅ
huế, hủ tiếu, cơm sườn nướng ...gía phải
chăng, v́ là mùa hè nên đội quân phục vụ
toàn là học sinh sinh viên, có đứa bê mâm
thức ăn chưa đưa đến bàn khách hàng đă rơi
lả chả giữa đường, trông tội nghiệp thế nào.
Phở, bún ḅ ăn cũng được, cô nấu phở dáng
người nhỏ nhắn thư sinh, thấy cô cầm cái gía
to chan nước lèo, môi cứ bậm lại như sợ rơi
vải như đồng nghiệp, tôi nói nhỏ với ông
xă :
- Tội nghiệp mấy đứa mới « vô nghề », tay
chân ngọng nghịu thấy thương quá
Chàng cười :
- Mẹ nó đi ăn phở mà tâm hồn từ bi thế nào
ấy, hết bệnh nghiện phở rồi sao?
Tôi hất hàm :
- Th́ vẫn thưởng thức phở đấy, c̣n bọn trẻ
th́ thương tụi nó như con ḿnh vậy đó
Chàng gật gù :
- Vậy nhớ cho « tiền bo » tụi nó nhe
Không cần nhắc tôi cũng « bo » mỗi đứa một
chút, ra về mà ḷng cứ bâng khuâng, tuổi trẻ
bây giờ vất vả quá, không phải vất vả v́ cái
học, mà v́ cái tiền học phí, có trường đại
học giá học phí tính bằng dollar. Bọn trẻ ở
tỉnh vào Sàig̣n cứ như đi du học, ngoài học
phí, c̣n tiền ăn ở, t́m được chân bưng bê
trong quán phở là may rồi, rơi vào mấy quán
bia ôm, nhà hàng ôm ... th́ tương lai không
biết đi về đâu.
Hên quá chuyến bus quay về không có rệp
...v́ hết ghế ngồi, lần này bus đông nghẹt,
có một số người ở một bến xe tỉnh lẻ mới tới
Sàig̣n leo lên bus, có ông ǵa kiểu « Hai
lúa », xe có máy lạnh mà ông mở cửa sổ cho
mát, cô bán vé phải nhắc nhở ông đóng cửa,
ông trả lời, nóng th́ mở cửa sổ, có ai té
đâu mà sợ. Cô nhỏ lắc đầu bỏ đi tuốt, dân
việt nam sang hơn tây ở chỗ đó, máy lạnh máy
nóng mở cùng một lúc để « bảo ḥa » môi
sinh.
Có lần tôi rủ ông xă đi honda ôm cho kịp
buổi tiệc lúc sáu giờ rưỡi chiều, chỉ có ba
mươi phút để đến nơi hẹn nên không thể ngồi
taxi trong giờ tan tầm, phố xá tắc nghẽn cả
cây số. Mỗi đứa đi một chiếc xe ôm, xe tha
hồ leo lề, vượt đèn đỏ, đến nơi tôi thấy có
một cặp tây, mỗi đứa đi một chiếc xe ôm, th́
ra tây ba lô nhanh trí hơn ḿnh, lâu lâu về
quê mới thấy ḿnh « quê » hơn tây, nghĩ lại
ḿnh cũng na ná « hai lúa đi x́ g̣n».
Ra mắt xong xuôi đám bạn bên chàng, tôi réo
mấy đứa bạn bên văn khoa, chỉ t́m được hai
đứa, thế này th́ quê độ với chàng thật, bên
kia người ta có đến mấy đám đàn đúm. Hỏi con
nhỏ « đánh meo » bữa trước, bạn bè biến đi
đâu hết, nó trả lời :
- Văn chương rẻ như bèo, cái nghiệp chúng
ḿnh rẻ rúng như thế nên bạn bè phải đầu tắt
mặt tối đi buôn ... chữ, chúng nó « chạy
xô » từ trường này đến trung tâm nọ, tản mạn
khắp nơi t́m không ra.
Tôi chợt nhớ đến một đứa, phải ṃ về trường
may ra mới gặp nàng, thật ra lúc c̣n đi học
tôi không thân với Mai, nhưng ở tuổi này ai
học cùng lớp tôi cũng muốn gặp lại, nếu
không có kỷ niệm riêng với nhau th́ cũng c̣n
cái thưở ngồi chung lớp suốt mấy năm trời để
kể lể níu kéo một thời đă qua.
Cỗng trường Văn Khoa được xây mới, tên
trường cũng thay đổi, chỉ có dăy nhà bên
trong là c̣n giữ nguyên cái dáng trại lính
thời pháp thuộc, giảng đường ở tầng trệt của
khối Ngoại Ngữ vẫn lan can sắt cũ x́.
Tôi đứng ở lan can, cái góc nghe điểm báo
hồi đó mà nhớ da diết, ngày xa xưa ấy chúng
tôi sắp bước vào đời, ngày nay gặp lại bạn
hiền th́ tóc đă phai màu, sao cuộc đời lại
ngắn đến thế. Tôi lên pḥng đào tạo t́m cô
trưởng ban, người trực văn pḥng bảo cô đă
nghỉ hưu một năm nay, may mà họ c̣n giữ địa
chỉ và điện thoại của cô, đi một ṿng sân
trường như đi hành hương, ḷng cứ lâng lâng
ngờ ngợ ḿnh đang đứng dưới mái trường xưa,
t́m măi không thấy bóng dáng bạn hiền.
Chụp vài tấm h́nh ở trường cũ, tôi thả bộ
trên đường thống nhất ngày xưa đi về hướng
nhà thờ Đức Bà, nắng chiều đă tắt, đi ngang
qua ṭa đại sứ Mỹ, tường cao kín cổng, không
thấy ǵ bên trong, nhưng h́nh ảnh mấy chiếc
trực thăng quần lên quần xuống trên sân
thượng những ngày cuối tháng tư năm nào vẫn
c̣n lỡn vỡn trong kư ức.
Qua phim tài liệu về cuộc đi tản của dân
ḿnh tháng tư đen năm ấy, bằng mọi phương
tiện dù có phải vùi thây trên biển cả, dù đă
lên bờ nhưng vẫn chết v́ đói, v́ kiệt sức,
v́ bệnh tật ... mới nghiệm được sự thất vọng
của chúng ta khi bị đồng minh bỏ rơi.
Vậy mà ngày nay, con cháu chúng ta đang vươn
lên từ quê hương của đồng minh ngoảnh mặt
với chúng ta ngày trước, cuộc đời là ṿng
sinh tử luân hồi.
Ngang qua lănh sự Pháp, tôi lại nhớ đến
chuyện xưa, Sàig̣n những năm tám mươi chưa
« mở cửa » cái ngày 14 tháng bảy, người tây
gốc việt ở đây xếp hàng tŕnh thẻ căn cước
với công an gác cổng để vào bên trong dự
tiệc quốc khánh. Năm đó tôi đi theo đoàn
khách mời nên chả cần tŕnh ǵ cả, chỉ có
nhiệm vụ là « cầm chuyện » với phái đoàn mời
chúng tôi, nói chuyện không khó, cái khó là
xếp cứ ở đấy « tranh thủ uống rượu » đến
cuối giờ. Rượu xếp uống đến lững bụng, giọng
ngà ngà nói năng siêu vẹo, chỉ khổ thân tôi
phải cầm chuyện với bên đối tác đến lúc
người ta phải d́u xếp ra xe.
Vài năm gần đây có chị bạn về Sàig̣n nghỉ
hè, chị bảo ngày quốc khánh tây, chị cầm thẻ
căn cước vào lănh sự dự tiệc, tôi nghĩ đến
chuyện năm xưa mà chết khiếp, có cho vàng
tôi cũng không vào, mấy cái bánh sandwich
trét bơ kẹp thịt nguội nhấm với rượu đỏ chứ
có ǵ hấp dẫn mà phải xếp hàng vất vả như
thế.
Đang chụp h́nh trước nhà thờ Đức Bà, điện
thoại reo, chị em chồng đang đợi ở quán ăn
Ngon, tôi vội băng qua đường trực chỉ điểm
hẹn, đi tới dinh Độc Lập, ḷng tôi quặn đau,
đoạn phim ngắn thủ tướng Trần Văn Hương đọc
lời bàn giao...như hiện về trong kư ức.
Tôi c̣n nhớ nỗi thất vọng của bố ngày ấy, nó
lớn đến độ bố chả thiết ăn mấy ngày liền,
hết uống cà phê rồi đến trà, bố đă « trượt
kỳ thi cuối đời », ngày đó tôi không dám
khóc trước mặt bố. Bây giờ tự dưng nước mắt
trào ra như bù lại cho cái lần tôi không dám
khóc v́ thương bố và khóc cho cái ngày bố
mất mà tôi không về được, v́ thế tôi chưa
bao giờ chụp h́nh trước cái dinh này, nó gợi
cho tôi những biến cố đau buồn, ngày cụ Diệm
bị sát hại, ngày cuối tháng tư đen...
Đến quán ăn đă thấy cái đuôi xếp hàng dài
trước cổng, may mà người nhà đă t́m được một
bàn trên lầu, vào đây ăn v́ rau được rửa cẩn
thận, chứ ăn tô bún riêu rồi mới tiếc, riêu
cua là tôm khô gĩa nhuyễn trộn với trứng,
thức ăn không c̣n ngon như mấy năm trước,
nghe nói tuần tới nhà hàng chuyển đến chỗ
mới diện tích rộng gấp đôi.
Chia tay với người nhà, chúng tôi đi bộ về
khách sạn cho tiêu cơm, xuyên qua trung tâm
Sàig̣n giờ này mới thấy Sàig̣n về đêm là
thành phố ẩm thực, nhà hàng mọc lên như
nấm, trang trí phục vụ cỡ vài « sao » trở
lên, khách bên trong quần là áo lụa, bia bọt
thừa mứa. Trên vỉa hè có gia đ́nh quay quần
bên mâm cơm trắng với tô nước mắm, mặt hàng
kinh doanh của họ là đống ve chai thu mua
trong ngày, nh́n lại cái giấy tính tiền ở
nhà hàng mới thấy rợn, bốn tô bún vớ vẩn,
vài ly trà đá, chè tráng miệng ... gía vài
trăm ngàn, số tiền này chắc đủ cho gia đ́nh
kia ăn cơm có cá đến cả tháng.
Đêm về tôi gọi Mai, tôi gỉa nai, hỏi :
- Có phải cô Mai không ?
Đúng là cô giáo chính hiệu :
- Cô đây, em nào thế, nghe giọng quen quen
Tôi cười thầm, hơn ba mươi năm đứng lớp, cô
có bao nhiêu học tṛ mà dám nói giọng quen
quen, mà em này chưa bao giờ là học tṛ của
cô mới ác chứ, tôi tiếp tục làm nai :
- Quen thật à, thế bạn không nhận ra ai
sao ?
Giọng cô cảnh giác hơn :
- Vậy ai thế nhỉ ?
Tôi bật mí :
- Ḿnh đây, hồi trước ở tổ đó đó, nhớ chưa,
hơn ba mươi năm rồi
Mai nói ngay :
- Nhớ ra rồi, bồ về hồi nào, khi nào đi ?
Tôi tóm tắt, c̣n hai ngày nữa tôi đi và hẹn
chiều mai Mai ra tiệm cơm gặp các bạn khác
một thể, nói ra xấu hổ, cái lớp bốn chục đứa
gom góp sải tay cũng chỉ được vài mống, thật
ra c̣n một số bạn nam giờ này đang tu ở
« chùa bà » nên chúng tôi mất liên lạc.
Sáng hôm sau tôi đi xem vải áo dài, chỉ đi
xem thôi, mai đi rồi may áo làm sao kịp, vải
vóc muôn màu muôn vẻ, đi cả con phố chấm
được đến bốn khúc vải, vừa tơ tầm vừa lụa.
Mà thôi tơ lụa ǵ cũng chỉ là ngắm cho thỏa
cái đam mê thời con gái, giờ có mặc áo dài
th́ đă lên hàng « bà ǵa » chứ làm sao thướt
tha tóc xơa như thưở mới biết yêu được. Tôi
lại có cái « tội » mê mấy cái màu « trẻ
không đúng chổ » như màu tim tím, hồng cánh
sen đậm... ông xă cứ nhắc :
- Mẹ nó nhẹ tay giùm, màu mè như vầy, nh́n
lưng tưởng gái mười tám, quay lại thành bà
tám mươi, khiếp lắm.
Giời sinh tính tôi thích màu mè, nên tuy có
ǵa nhưng vẫn mê màu hoa sim, hoa sen ...
mặc cho thời gian có làm phai màu tóc tôi,
mê th́ mê chứ tôi chưa có áo dài màu tím,
màu sen v́ mới mân mê khúc vải chàng đă can
rồi.
Chuyến này đành lỗi hẹn với chiếc áo dài quê
hương, tội nghiệp tôi bao nhiêu đêm tơ
tưởng, nếu có chết tôi chỉ tiếc chiếc áo dài
chưa may, chứ đời buồn nhiều hơn vui, sống
dai chỉ khổ thân lỡ mang bệnh tật làm con
cháu khổ lây chứ chả được lợi ǵ.
Để bụng ăn tối với các bạn, tôi không ăn cơm
trưa, chỉ uống mấy ly rau má lạnh, đói ăn
trái cây cóc, mận, xoài ... ăn trừ hao cho
những ngày sắp tới quay vế xứ lạnh, chỉ có
táo, nho, chuối, cam ... trái cây nhiệt đới
sẽ rất xa, xa vời vợi nên với không tới.
Nói là « để bụng », « ăn kiêng » chứ làm sao
kiêng nổi, tôi ở ngay chỗ thị tứ, bên phải
bên trái hàng quán, lúc nào cũng có mùi thức
ăn thơm lừng, gía có chùa nào cho thuê pḥng
chắc tôi cũng chui vào đó cho ổn.
Số tôi « chưa đắc đạo » nên chùa, nhà thờ
nào mà dám chứa, ḷng c̣n vương vấn sự đời,
tham ăn, thích mặc ... lại nghĩ đến chuyện
vui chơi với bạn bè, ḷng c̣n căm giận bọn
xâm lăng, tâm c̣n lo toan cho con cái, cả
« một giang sang » đeo mang, sân si như thế
th́ Chúa, Phật cũng ...chạy làng.
Tôi ra lan can ngấm cảnh ngă sáu Sàig̣n, năm
giờ chiều thứ sáu, xe cộ như nêm cối, trời
nắng chan chan, bỗng một cơn mưa đổ ập xuống
phố, chỉ vài giây thôi đội quân bán hàng
rong dạt vào lề đường, xe Honda cũng leo lề
rồi vọt tiếp. C̣n lại mấy hàng gánh rong,
lèo tèo vài món hàng treo trên hai đầu đ̣n
gánh có tấm nylon che mưa, tôi chạnh ḷng
thương chị bán hàng cũng như gánh hàng của
chị, đơn sơ quá trên cái phố Sàig̣n phồng
hoa này, vài chục ngàn cho một ngày rong rủi
không biết bao nhiêu cây số đi bộ. Vậy mà
nét mặt chị đâu đến nổi đ́u hiu như tôi
nghĩ, cái đơn vị đong đếm của tôi không cân
với chị, một bữa cơm có ít rau chưa chắc đă
là khổ, vài chục ngàn với chị có thể là « đủ
sở hụi », có bạc tỷ mà cái tâm thấy chưa đủ
th́ bữa cơm rau nhà chị có khi lại đậm đà
hơn cái yến tiệc mà trong đó người ăn « đang
chạy theo chỉ tiêu » con số tỷ đồng phải đạt
trong quư này.
Con nhỏ bạn đánh « meo » bữa trước réo, nó
đang ngồi ở quán ăn chờ tôi, ba chân bốn
cẳng tôi lôi ông xă theo để làm phó nḥm,
mấy chục năm mới gặp lại, nhờ chàng nháy một
bô làm kỷ niệm.
Mới bước vào quán, nó nhe răng :
- Mi vẫn vậy, chỉ có ông xă là mới tinh, à
không mới biết mặt
Tôi cười :
- Trước lạ sau quen, mi nói tao vẫn vậy làm
tao mừng hụt, ǵa rồi em ơi
Con ranh cũng không vừa :
- Ǵa là cái chắc, mi vẫn vậy là không phát
tướng, tuy không ốm đói như hồi xưa.
Tôi tặc lưỡi :
- Mi làm răng mà hồi trước tṛn như
« Castafiore » (trong truyện Tintin) giờ trở
thành « người mẫu » mảnh khảnh thấy thương
vậy
Nó mắc cỡ :
- Ối chuyện xưa rồi, dạo đó tao lỡ dại uống
... dấm nên mới thong thả như ngày nay
Phượng từ nảy giờ nghe chúng tôi trêu nhau,
lên tiếng :
- Dại như thế cũng nên lắm, trông Châu đẹp
ra phết
Chúng tôi cười thích thú, ba đứa đang cười
nghiêng ngă, Mai bước vào, cả đám trố mắt
nh́n nhau, thêm một trận cười « ngược chiều
với sự tích Castafiore ». Mai ngày xưa ṛm
như con mắm, sau vài chục năm lên lớp, lên
chức, chừ cô lên cân... ngang ngữa em Châu
ngày xưa, thấy chúng tôi cười, Mai hỏi :
- Có ǵ vui mà các bạn cười
Tôi nhanh nhẩu :
- Gặp lại bạn hiền không vui sao được, vui
hơn là thấy bạn phát tướng, chả bù con Châu
đang đi làm, chắc x́ trét dữ lắm nên gầy như
con mắm.
Cả bọn nhập tiệc, mạnh ai nấy hỏi, chồng
con, bạn cũ lôi ra nói hết, tội nghiệp ông
xă lạc giữa « rừng hoa xế chiều » ngồi nghe
chuyện ngày xưa của bọn con gái toàn mùi cóc
ổi ... Cuộc vui rồi cũng tàn, tôi nán lại
nói chuyện với các bạn trước quán ăn, trước
khi chia tay, Châu hỏi Mai :
- Sao Mai thay đổi nhiều thế, mập hẳn ra
H́nh như Mai lí nhí trả lời sao đó tôi không
nghe rơ v́ đang nói chuyện với Phượng, chụp
vài bô với các bạn, chúng tôi chia tay nhau,
đồng hồ chỉ mười một giờ đêm, về khách sạn,
ông xă nói :
- Sao Châu lại nói cô Mai mập ra, Castafiore
đâu có máu tếu như em nói
Tôi giải thích :
- Ngày xưa đâu có ai thích Mai, con nhỏ từ
đoàn viên phấn đấu lên đảng viên, nghiêm
lắm, thỉnh thoảng tụi này bị viết bản kiểm
điễm v́ « cái tội hát nhạc mỹ ngụy, mặc áo
dài mousseline đồi trụy », con Châu bị hài
tội v́ giọng hát ướt át của nó nên nó hỏi
« sao Mai mập ra » cho bỏ ghét đó mà.
Nghĩ lại cái thời đó mà buồn cười, chúng
ḿnh có đứa ấu trĩ đến như vậy, cũng là bạn
bè tự nhiên lại có hai chiến tuyến để người
ta có thế « leo trèo » lên cao, kẻ đứng
dưới giờ này chắc không tiếc v́ ḿnh chưa
bao giờ có ư trèo lên lưng các bạn.
Nhắc lại cho vui chớ hơi đâu mà giận, cái
tuổi này t́m vui là chính, đảng điếc ǵ giờ
này cũng là bạn, ḿnh đă đi quá hai phần ba
cuộc đời, có tiếc chăng là cái thời hoa
mộng, c̣n mấy cái « râu ria rỉ máu » giờ đă
khô, đă lành xẹo từ lâu rồi.
Ngày cuối tôi thẫn thờ, bồn chồn như ngày
mới tới, chưa biết phải bắt đầu từ đâu, hôm
qua đă soạn vali, đóng gói bao b́ những ǵ
mang về bên này xong rồi.
Sáu giờ sáng thức dậy, chạy ra nhà thờ Huyện
Sĩ, lễ bắt đầu lúc năm giờ sáng đến nơi nhà
thờ vắng hoe, đi bộ qua đường Nguyễn Trăi,
ghé tiệm Dźn Kư, ăn hủ tiếu, tiệm này tôi
ghé đúng hai lần, ngày đầu và ngày cuối,
quán lúc nào cũng đông, gía phải chăng, chất
lượng đạt yêu cầu.
Tiện đường tôi ghé qua Coopmart Cống Quỳnh,
hổm rày chưa mua được cái áo nào ưng ư, bữa
nay thử vận lần cuối, vận đỏ đây, tôi mua
được một cái áo gía chỉ có 117.000 đồng VN,
về khách sạn giặt ủi để chiều mặc ra phi
trường, ông xă cười ngất :
- Tưởng ǵ, mặc áo Coopmart ra phi trường
không sợ « đụng hàng » sao
Tôi khoái chí :
- Làm sao đụng được, dzạt kiều không mặc đồ
« lô can », người tại chổ chỉ mặc hàng
ngoại, về bên đó trở thành hàng ngoại chính
hiệu đấy.
Chàng lắc đầu :
- Mẹ nó tính lắc léo thế nào ấy
Tôi cười mỉm :
- Đơn giản thế mà bố nó nghĩ không ra, hăy
chờ xem
Y như rằng, lúc ra phi trường, cô em chồng,
vua mặc đồ ngoại, hỏi tôi :
- Chị mua áo này ở đâu vậy ?
Tôi tỉnh queo :
- Ở Coopmart, chị lắc bỏ cái nơ ngay cổ áo
nên hàng bị « đổi gien » một chút
Ông xă chua thêm :
- Chị cô vua cắt xén, chị cả tặng cho cái áo
« Segnorita » màu trắng, chị cô cũng xén đi
cái cánh tay phồng
Tôi giải thích :
- Áo tay phồng, kết ren tùm lum của mấy cô
trẻ, phải cắt bỏ mấy cái « phụ tùng » đó bà
ǵa này mới mặc được chứ, gớm người ta
« thích nghi » tối đa mốt tại chỗ mà bố nó
chẳng hiểu ǵ cả.
Về bên này tôi gởi h́nh cho cô cháu bên mỹ
xem, biết tính bà d́ hay táy máy, nó cũng
hỏi như cô em chồng, tôi cũng thành thật
khai báo như lần trước, nó trả lời « meo » :
- Biết ngay mà, áo vào tay d́ có yên thân
đâu, nhưng kiểu khá đấy, nh́n chưa chắc đoán
nổi áo gốc « x́ g̣n »
Ông xă tôi đọc « meo », rồi lắc đầu :
- Mẹ nó yêu Sàig̣n đến độ không có áo mang
về là không xong, mà này tính chừng nào « ra
mắt áo Coopmart » với chị em bên này đấy.
Tôi trầm ngâm :
- Để chờ ngày lành tháng tốt, nhưng mà sao
mấy người xem thường Sàig̣n của tôi quá vậy,
bên tây bên mỹ chưa chắc quư vị muốn ǵ được
đó đâu nhé, có chỗ nào may áo dài, đồ veste
chỉ trong một ngày như ở Hội An không ?
Nói vậy thôi, ở đâu cũng có cái hay cái dở
của nó, thiên đàng tự do, thiên đàng hạ giới
... nó mong manh lắm, ngày trước ngưới ta
quyết ra đi bằng mọi gía dù có phải bỏ xác
ngoài khơi.
Bây giờ người ta cũng quay về bằng mọi gía,
dù có phải chịu sự sỉ nhục của bạn bè, sự
ghẻ lạnh của người quen, cái đích tới của
người này lại là cái điểm ra đi của người
khác.
Rồi Sàig̣n sẽ không c̣n là điểm đến hay điểm
đi, người ta sẽ về đây để nghỉ hè, để nghỉ
hưu, con cái chúng ta sẽ về để lập nghiệp,
để đưa cái xứ h́nh chữ ếch x́ lên hàng
« Long Phụng » như mấy nước láng giềng.
Hy vọng cái ngày đó sẽ không xa, Việt Nam sẽ
là của chúng ta chứ không phải như một công
ty Tờ Nờ Hờ Hờ (TNHH) chỉ cóTrách Nhiệm Hữu
Hạn.
Sept 09/ Đoàn Thị
Cung soi gương, vài sợi tóc bạc ló ra ở mang
tai, nh́n chung chàng khá hài ḷng về sắc
diện bên ngoài, tóc vẫn c̣n dày, mặt mày
phẳn phiêu chưa có vết đồ mồi báo hiệu
« tuổi ǵa » ṣng sọc kéo tới dù c̣n hai năm
nữa chàng mới đủ sáu mươi cái xuân ...vàng,
bạn bè đùa nói chàng « ǵa đúng tuổi », nh́n
vào biết chàng chưa đến sáu mươi.
Cung lấy xe ôm đi đến chỗ hẹn, nhưng chàng
không vào t́m Chi ngay, ngồi quán cà phê đối
diện công ty du lịch, chờ giờ cơm như đă báo
trước với Chi.
Khanh, cô em họ đă kể một thôi một hồi về
Chi, từ nguồn cội cái tên cho đến con người,
Khanh thích thú cắt nghĩa :
- Bố nó thất t́nh ai đó nên muốn quên cái sự
đời, đúng lúc nó xuất hiện ông bồi cho cái
tên Lăng Chi để đời, đúng ra là Lăng Tri,
nhưng v́ là con gái nên Tri mới thành Chi,
tội nghiệp con nhỏ phải hết hơi « chú
thích » cái tên lạ thường của ḿnh mỗi lần
quen biết bạn mới. Nó trân trọng cái nỗi
thất t́nh của bố nên chả phiền hà, trái lại
cái tên như vậy không « đụng hàng » với hàng
vạn cô gái mang tên Lan Chi, tuy nhiên cũng
khó giải thích cái nghĩa của cụm từ này, nên
nó để mặc người nghe tùy nghi diễn nghĩa.
Chi là bạn đại học với Khanh, học từ trước
tới sau ngày 30 tháng tư, Chi lấy chồng sinh
con, ra trường làm việc bên du lịch, Khanh
đi dạy học. Khanh quen anh Đan cùng dạy ở
trường trung học, chiều nào nó cũng ghé nhà
Chi tâm sự, Chi ở bên nhà bố mẹ với thằng
con, chồng nàng về tỉnh làm ăn, một tháng về
thăm vợ con một lần.
Ngày cưới của Khanh cũng là ngày chồng Chi
đi vượt biên với t́nh nhân, nh́n bạn hạnh
phúc bên chồng mà nước mắt Chi lưng tṛng,
mừng cho bạn từ đêm nay có người đầu áp tay
gối c̣n ḿnh bắt đầu lẻ bóng.
Vài năm sau Khanh theo chồng đi Mỹ, Chi tiếp
tục cuộc sống bên này vui buồn với nghề
hướng dẫn du lịch, thấp thoáng đă hai mươi
năm, lần đầu Khanh về Sàig̣n, hai đứa mừng
đến rơi lệ, Khanh ngạc nhiên nh́n Chi :
- Sao mi trẻ thế, bên này đi làm không bị
đ́, không có x́ trét sao ?
Chi từ tốn :
- Làm việc ở đâu mà chả có phiền hà bực bội,
đó là cái gía của cuộc sống mà.
Khanh lắc đầu :
- Sao mi vẫn trầm, vẫn an nhiên tự tại như
thuở nào, hay tại mi ăn chay trường rồi
Chi đập nhẹ vào tay Khanh :
- Ai nói tao ăn chay trường, chỉ ăn kiêng
thôi, cũng uống bia rượu như ai, mi biết
tính tao mà.
Đúng là Chi không thay đổi, chỉ có Khanh là
nổi đ́nh nổi đám vào cái tuổi năm mươi, nóng
đó rồi nguội đó, chồng con lắc đầu le lưỡi
bỏ đi chỗ khác, chờ nàng hạ hỏa mới chường
mặt ra, Khanh cũng thấy ḿnh mất đi cái nết
na dịu hiền của con gái việt, nhưng không
tài nào khống chế cái nóng tính dễ xuất hiện
ở xứ lạnh này.
Hôm hai đứa hàn huyên, khanh bắt Chi kể hết
về thời gian xa cách vừa qua, nghe xong
Khanh phán một câu xanh rờn :
- Để tao làm mai ông anh họ cho mi, bảo đảm
không chê vào đâu được, tính nết cũng trầm
và không điêu như thằng chồng cũ của mi
Nhắc đến chồng cũ, Chi ph́ cười :
- Năm nào về đây ông Phú cũng ghé thăm thằng
Phiến, hai cha con dẫn nhau đi uống cà phê,
có vậy mà bà Thu cũng ghen lồng lộn sợ hắn
trở lại với tao.
Khanh tặc lưỡi :
- Sợ là phải rồi, gái năm con như bả phải ớn
gái một con như mi, này hỏi thật nhé, mi c̣n
t́nh ư với lăo Phú không ?
Chi trợn mắt :
- Cảm ơn th́ có, cảm ơn hắn đă cho tao biết
mùi đời, c̣n cảm t́nh giờ này chỉ là kỷ niệm
thôi
Khanh trề môi :
- Khiếp đến giờ này mà mi vẫn từ bi với hắn
Chi cười buồn :
- Số tao như vậy rồi, cải số có được đâu,
thôi đường ai nấy đi cho yên, mà ở tuổi này
c̣n ǵ để níu kéo nữa.
Khanh cứ tự nhủ phải « thiền » như Chi,
nhưng về nhà, thấy cái bếp bừa bộn, cái
pḥng tắm vươn vải là nổi sùng, nàng nghĩ có
thể Chi quen sống một ḿnh, nên không có
« va chạm » như ḿnh, anh Đan nói, Khanh có
một bầy chồng con nên hay la hét cho thiên
hạ biết ta có người để ta mắng nhiếc, c̣n
Chi muốn giận ai, muốn la ai cũng chịu, nghe
vậy mà khanh thương bạn, số con nhỏ bạc
phận.
Cái lăo Cung này tại ham gái trẻ mới ra nông
nổi, năm anh ra trường kỹ sư, gặp cô nàng
trẻ măn mới sang Mỹ với cha mẹ theo diện HO,
thế là anh nhảy vào giúp đỡ những bước đầu
khó khăn của gia đ́nh nàng, vài tháng sau là
đám cưới của em gái mười tám với anh ba
mươi.
Vợ chồng anh tậu một căn nhà lớn và ba đứa
con lần lượt ra đời, anh làm trong ngành dầu
khí phải thường xuyên xa nhà, xa mặt nhưng
anh không cách ḷng, chỉ tội cô vợ trẻ không
đủ kiên nhẫn những đêm vắng chồng, và nàng
đă sa vào ḷng một chàng trai trẻ hơn anh
Cung mười tuổi.
Phải mất vài năm anh mới phát hiện người thứ
ba ở giữa vợ chồng anh, anh bối rối như
người có lỗi, chưa biết tính sao, cô vợ trẻ
đă nhanh trí xin ly thân, mời anh ra ngoài
ở, để cô giữ ba đứa con và kéo người yêu về
chung sống.
Ở trọ một thời gian, anh nghĩ không thể cứu
văn được ǵ nữa nên chính anh đâm đơn xin ly
dị, để nhà cho vợ con và chuyển công tác qua
tiểu bang khác.
Lần đầu được tự do sau mười mấy năm sống nề
nếp với vợ con, anh hăng hái lao vào những
cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, thích đâu ở
đó, yêu được cứ yêu dù chỉ vài tháng, anh
thích thú khám phá thế giới đàn bà muôn màu
như sắc cầu ṿng, vài năm bơi lội trong tự
do bay nhảy, anh tưởng đă hiểu được đàn bà.
Anh gặp Mai, vừa ly dị chồng, một nách hai
con, hai người góp gạo, góp lương ... sống
với các con của em, Mai tháo vát, chu đáo
cơm nước, Cung cũng vừa thấm mệt để dừng
bước. Mai không trẻ như vợ cũ của anh, cô
nhỏ hơn anh năm tuổi, Cung hy vọng khoảng
cách này vừa đủ để hai người hiểu nhau. Tính
Mai dịu hiền, chịu đựng, nhưng có cái ǵ đó
anh thấy không ổn, hai năm sau họ chia tay
v́ Mai hay ghen vô cớ, ghen với nữ đồng
nghiệp, ghen cả với vợ cũ của anh. Chia tay
với Mai anh buồn lắm, nhưng anh không thể
sống trong sự ngờ vực của Mai, dù biết Mai
rất yêu anh, điều căn bản anh rút ra từ
cuộc sống chung là hai đứa có những sở
thích, cách ứng xử ...khác nhau, t́nh yêu
chưa phải là yếu tố giữ hai người bên nhau
v́ anh không yêu Mai mù quáng như lần đầu
anh yêu cô vợ cũ, chính những thứ « râu
ria » kia làm rối tung cái tổ ...ong của anh
với Mai.
Từ đó Cung thận trọng hơn với phụ nữ, anh
nghĩ sống như vầy có khi lại hay, tuy hơi cô
đơn, nhưng tính anh trầm dễ sống một ḿnh,
nếu cần anh có thể đàn đúm với bạn bè, ăn
uống, cà phê đó đây, sau đó nhà ai nấy về.
Khanh th́ khác, thấy anh lui cui một ḿnh,
hở ra là xách túi đi chơi với các bạn, có
đêm ngủ với bộ quần áo mặc đi chơi ban
chiều, con nhỏ gạ măi anh mới chịu viết thư
điện tử làm bạn với Chi.
Gần một giờ trưa Chi băng qua đường trước
quán cà phê, Cung đi ra cửa đón Chi, anh đề
nghị :
- Chi làm hướng dẫn cho tôi trưa nay nhe,
bảo đâu tôi đi đó
Chi vui vẻ :
- Đi vài bước thôi là tới quán cơm kia ḱa
Chờ Chi chọn bàn và gọi thức ăn, Cung bắt
chuyện :
- Chiều nay Chi làm đến mấy giờ
Chi nhanh nhảu :
- Khanh dặn rồi, tan sở tôi dẫn anh đi chơi
Sàig̣n, mấy ngày nay anh đă bắt kịp múi giờ
chứ
Cung gật đầu, uống ngụm trà đá anh quan sát
Chi, đúng là dân làm du lịch có khác, bắt
chuyện dễ như đi tua. Vừa ăn vừa nói chuyện,
Chi chăm chú nghe anh kể về chuyến đi lần
này, tuy không nói nhưng hai người đều biết
đă đến lúc họ nên gặp nhau, sau mấy trăm
ngày thư từ qua lại, dĩ nhiên h́nh ảnh có
gởi cho nhau xem, nhưng gặp mặt mới là trăm
nghe không bằng ...giáp mặt.
Ăn cơm xong, Cung quay về khách sạn đánh một
giấc, Chi trở vào sở hoàn tất giấy tờ cái
tua ngày mai, gần năm giờ chiều, Khanh gọi
điện thoại sang, gọi c̣n ngái ngủ :
- Mi đă gặp ông anh tao chưa, mi thấy sao,
sắp tan sở chứ, chương tŕnh thế nào ?
Chi cười :
- Cái tính bộp chộp không bỏ, từ từ nghe
này, mới ăn cơm trưa với anh Cung, chiều dẫn
anh đi chơi, được chưa ?
Tiếng Khanh cười khúc khích :
- Chiều đi chơi tới khuay, rồi tối làm ǵ
Chi tỉnh bơ :
- Tối nhà ai nấy ngủ, bộ mi muốn tao làm
« hướng dẫn » cho hắn cả đêm à
Khanh trầm ngâm :
- Không dám đâu, chỉ sợ tối không ai ngủ
được lại réo tao mới khổ
Chi chắc mẫm :
- Không có tao đâu nhé, v́ ngày mai tao c̣n
dẫn khách đi tua
Khanh thản thốt :
- Tưởng mi xin nghỉ phép dẫn anh tao đi chơi
Chi ngắt lời :
- Có chứ, nhưng tuần sau cơ, thôi ngủ đi,
tao làm cho xong việc để đi chơi với anh
Cung chiều nay đây.
Tắm xong Chi tần ngần trước tủ quần áo, nàng
lấy cái quần jean trắng ra ngắm nghía, lần
cuối mặc cái jean này là lần thứ hai Khanh
về Sàig̣n, lần đó con nhỏ la làng :
- Tưởng mi lê lết lên đồi xuống biển với du
khách nên phải « quần đen áo bà ba » cho
đáng mặt XHCN, ai dè mi c̣n phong độ chán,
dám mặc jean trắng rất ư là « ủy mị », chỉ
thiếu cái áo mỏng mousseline là « đồi trụy »
thứ thiệt.
Chi nhăn mặt :
- Giời ạ, nói khẽ một tí được không, quen la
hét chồng con như vậy sao, tao mặc quần này
là v́ mi đó, mi nhớ không.
Khanh gật đầu, nắm tay bạn ứa nước mắt, cái
jean trắng Chi mặc ngày tiễn Khanh đi Mỹ,
hôm đó hai đứa đều mặc jean trắng, cái quần
trắng đục hai con nhỏ xí xọn lỡ mặc đến
trường với áo mousseline bị viết bản tự kiểm
một trận nên thân.
Chi mặc thử quần jean, nàng chui vào vẫn
lọt, mấy chục năm rồi, nàng vẫn vậy, không
lên cân, mập sao nổi, suốt ngày rong rủi
nắng mưa đưa khách đi chơi, leo lên mấy con
dóc, mồi hôi ướt áo, có ăn mấy tô phở cũng
tiêu, nói ǵ Chi ăn như mèo ốm, lúc này lại
ăn kiêng để tránh bệnh.
Chi phóng Honda đến khách sạn, Cung đă chờ
nàng trong sảnh, Chi khóa xe đi vào, Cung
nh́n nàng :
- Cái jean trắng giống y cái quần của Khanh,
Chi mặc quần này trông trẻ trung lắm
Chi cười mĩm :
- Cảm ơn anh, mặc cái jean này càng nhớ đến
Khanh hơn.
Chi kể sơ về « sự cố » cái jean trắng lúc
c̣n đi học cho Cung nghe, anh đi du học
trước 75 nên chưa h́nh dung những điều lệ
trớ trêu khó hiểu thời đó, bây giờ ca sĩ mặc
áo hở ngực, váy ngắn khoe mông mới là thời
thượng, gía bọn Chi sinh ra chậm một vài
niên kỷ th́ đâu phải viết bản tự kiểm.
Chiều hôm đó Chi dẫn Cung đi ăn cơm cá kho
tộ chấm dưa chua, canh rau đay riêu cua,
tráng miệng đậu hủ nóng ... anh khen Chi
biết « gu » khách việt, phở, lẩu, xôi chè
... bên kia cũng có, chỉ riêu cua thứ thiệt,
đậu hủ nóng là khó t́m.
Tối đi coi ca nhạc, ca sĩ bên này đẹp ra
phết, chân dài, eo thong ... nh́n phát mê,
tuy nhiên nhạc trẻ đời mới Cung nghe chưa
quen tai, ca từ mộc mạc thế nào, yêu nói
yêu, ghét nói ghét, âm điệu có khi nặc mùi
Hồng Kông Hàn quốc, càng nghe càng thấy ḿnh
ǵa mất rồi.
Sáng hôm sau Cung uống cà phê với Chi, nàng
bắt chuyện :
- Tối hôm qua anh ngủ được chứ, anh thấy
chương tŕnh ca nhạc thế nào
Câu hỏi trúng ư Cung, anh chàng như trút bầu
tâm sự :
- Lần sau ḿnh đi chỗ khác, một quán cà phê
nhạc yên tịnh hơn, nh́n ca sĩ nhí nhố tuổi
đáng con ḿnh bô bô yêu anh ghét anh, thấy
mệt mỏi làm sao, mới vào đời mà vất vă thế,
lớn tuổi như tụi ḿnh chắc là yêu hết nổi.
Chi Chậm răi :
- Tưởng anh cũng như bao chàng việt kiều, về
đây t́m người đẹp mà hưởng đời... th́ ra anh
thuộc loại người hoài cổ, chưa hội nhập kịp
cái xă hội tiến bộ đến chóng mặt bên này.
Nói vậy thôi, ngay như tôi ở đây liền tù t́
từ đó đến giờ mà chạy theo « nhịp sống mới »
muốn hết hơi đây, ở vài tuần anh sẽ quen
thôi.
Cung hớp một ngụm cà phê :
- Khanh nói không sai, Chi đúng là người
trầm về mọi mặt, không hoa hoè cập nhật mốt
thời thượng, vậy mà làm ngành du lịch được
sao
Chi cười :
- Như anh thấy đó gần ba mươi năm trong
nghề, chưa bị xếp chê, dĩ nhiên ḿnh phải
thích ứng với đà tiến bộ văn ḿnh của xă
hội, biết áp dụng những thứ đó để phục vụ
khách như phương tiện chuyên chở, khách sạn
cao cấp. C̣n cái cổ của ta, cái cung cách
của ta phải bảo tồn du khách mới t́m đến
ḿnh, anh không thấy chiếc áo dài cổ truyền
đến giờ này vẫn chưa bị cái « mốt » nào qua
mặt nổi đó sao.
Buổi cà phê sáng Chi ngồi với Cung dăm phút,
rồi xách túi đi tua với khách, uống hết ly
cà phê, Cung bấm điện thoại gọi một số bạn
cũ, trưa nay chàng sẽ tái ngộ các bạn ở một
quán bia và lẩu.
Chi đưa khách đi Đà Lạt Nha trang, Cung rong
chơi với bạn bè khắp Sàig̣n, Giang người bạn
ở xóm cũ đưa anh đến một pḥng trà dành cho
« giới hơi ǵa » để anh nghe nhạc xưa.
Giang không ngờ Cung vẫn c̣n phong độ chán,
lên hát thử với cây guitare của quán, hát
khá đấy tuy chưa nhịp nhàn ăn khớp v́ chàng
hát theo ngẫu hứng, sau đó có một khách nữ
lên hát, cô này hát hay và chuẩn hơn Cung,
đặc biệt những bài cô hát đều lọt vào « top
ten » ḍng nhạc xưa của chàng.
Giang vỗ vai Cung, nháy mắt :
- Cô này tài thật, sao biết mày nghiện ḍng
nhạc này mà hát cho mày ngất ngư một trận
Cung cười ưng ư :
- Một đêm thú vị tự nhiên được nghe những
bài một thời « theo em xuống phố trưa nay ».
Chàng quan sát cô nàng đang say sưa trong
« vũng lầy của chúng ta », con nhỏ chưa ǵa
như ḿnh mà sao biết mấy bài này, em khoảng
trên dưới bốn mươi, thời em trưởng thành
toàn nhạc « đê điền, ngô khoai... », vậy mà
em hát hết hồn hết vía mới tuyệt. Như bắt
được suy nghĩ của Cung, Giang hỏi :
- Sao, mày lậm giọng nàng chưa, « ca sĩ »
quen thuộc ở đây đó, đêm nay ngủ được
không ?
Cung pha tṛ :
- Uống cà phê cữ « vọng gác đêm khuya » như
vậy, tối nay chắc chắn là thấy sao đầy trời,
sáng mai ngủ bù có sao đâu
Đêm đó tuy không thấy trăng sao nhưng Cung
ngủ không yên v́ Khanh gọi qua, mới hai giờ
sáng, con nhỏ hỏi :
- Anh thấy Chi sao, có được không ?
Cung ngập ngừng :
- Trăng sao ǵ, mới gặp có hai lần, Chi đi
tua mấy ngày nay rồi
Khanh thắc mắc :
- Biết rồi, mà hai người này lạ ghê, hỏi ai
cũng nghe trả lời ỡm ờ, bộ hai người không
thấy hạp hả.
Cung cười :
- Cái cô này, cứ làm như chúng tôi mới mười
tám, gặp nhau là bị « sét đánh » ngay vậy đó
Khanh hâm hở :
- Dù ǵ hai người viết thư cho nhau cả năm
rồi, gặp đến hai lần mà vẫn chưa thấy « xẹt
lửa »
Cung giải thích :
- Đă bảo Chi rất trầm, anh cô ǵa rồi, lửa ở
đâu mà xẹt bậy bạ vậy
Khanh la làng :
- Bộ ǵa là « hết lửa » sao, thôi không thèm
hỏi nữa
Cung cầu ḥa :
- Cô yên tâm có ǵ mới lạ anh sẽ báo, chịu
chưa
Khanh hăng hái :
- Hứa nhe, thôi em cúp máy để anh ngủ đây.
Cung đánh một giấc đến mười hai giờ trưa
ngày hôm sau, tắm rửa xong Cung xuống phố
đeo xe ôm xuống Kỳ Đồng t́m Nam, một thằng
bạn khác, lại quán xá nhậu nhẹt, gặp đúng
thứ dữ, nó dẫn Cung đi nhậu cày tơ, lá mơ,
tiết canh, rượu đế, về khách sạn Cung nằm
liệt suốt buổi
chiều.
Gần mười giờ tối Cung mới ṃ ra phố, đang
phân vân chưa biết đi đâu, thịt cày đă « bốc
hơi », nhưng bụng vẫn không đói, bỗng Cung
nhớ đến cái pḥng trà hôm qua, chàng leo xe
ôm trực chỉ quận 1. Quán vắng hơn hôm trước,
tay guitare đang đệm cho một anh chàng hát
khá hay, Cung nhắm cà phê nghĩ đến Chi,
không biết giờ này nàng làm ǵ, đang miên
man nghĩ ngợ, cô ca sĩ đêm trước cầm ly cà
phê ghé vào bàn của Cung, cô mở lời :
- Chào anh, hôm nay anh đến một ḿnh ?
Cung kéo ghế, mời cô ngồi, hai người nói
chuyện nhạc, Cung thắc mắc sao cô nàng
« chưa ǵa » như thế hệ của chàng mà lại
biết loại nhạc trữ t́nh « thời xưa », cô
nàng thỏ thẻ :
- Me ru em bằng loại nhạc này, nên em bị
nhiễm rồi không có cách chi tẩy được
Cung ngạc nhiên :
- Vậy em không « thấm » văn hóa XHCN sao ?
- Có chứ anh, đọc, nghe để biết cái ǵ hay
cái ǵ dở, nhưng cái căn bản th́ em đă có
rồi, thầy me em kể chuyện hàng ngày vào bữa
cơm chiều, buổi giao thời tiếp xúc với chế
độ mới em hoang man không ít. Với thời gian
em hiểu nhiều hơn, nói là nhạc bây giờ không
hay cũng không đúng, hay dở là do người nghe
cảm nhận, em thuộc ḍng nhạc xưa, quen với
ca từ trau chuốt nên bị bạn bè chê, « người
của thế kỷ trước », đành chịu.
Cung không ngờ cô nàng có cách nói chuyện
chững chạc và « xưa » như « người của thế kỷ
trước », hỏi thêm mới biết cô cỡ tuổi vợ cũ
của anh, cung cách của hai người khác nhau
một trời một vực. Cũng không trách vợ của
Cung được, mới mười tám đă lấy chồng, chưa
qua ngưởng cửa đại học, chưa từng đi làm,
giao tế hạn hẹp, chưa biết va chạm sức ép
của công việc... nên cách nh́n đời ấu trĩ.
Hoài Nam, cô ca sĩ tay ngang ở pḥng trà
này, một đời chồng, chưa có con, ly dị chồng
v́ người mẫu chân dài « lạm pháp » nhiều đến
mức đàn ông phải bối rối trước sắc vẽ muôn
màu của họ. Chồng cô đă ra đi với người đẹp,
cô đành chia tay chồng v́ biết ḿnh không
c̣n ở tuổi mười tám, kỷ niệm thời sinh viên
lăng mạn không giữ nổi bước chân gian hồ của
anh. Hoài Nam chưa kịp có con, ước mơ muôn
đời của người phụ nữ nàng chưa thực hiện
được, có bạn xúi, chỉ cần lấy giống của một
đấng trượng phu bảnh bao là được rồi, dù cho
người đó đă có gia đ́nh. Nàng không đủ can
đảm « lấy giống » như các bạn bày vẽ, nàng
không cần đạt đến mục đích bằng con đường
tắc, tuy lớn lên trong cái xă hội thực dụng
đến mất cả đạo đức, nhưng nàng th́ khác, đạo
lư, lư trí, nhân cách nàng c̣n « một bụng »
nên không thể như họ, đă bảo nàng là người
của thế kỷ trước mà.
Thấy cô nàng tự nhiên trải ḷng một mạch như
vậy, Cung cũng thật thà bộc bạch gia cảnh
của ḿnh, cô nàng nhạy bén :
- Vậy anh về đây đi chơi hay có chuyện ǵ
khác ?
Lỡ thật thà, Cung khai luôn, chuyến đi này
do Khanh gợi ư, sẵn dịp gặp Chi xem sao, cái
câu nói thật của anh làm cô nàng ṭ ṃ về
mối thân t́nh của anh với Chi nhưng chưa dám
hỏi. Sau lần gặp gỡ đó, họ hẹn nhau đi chơi
đó đây quang Sàig̣n, tuy nhiên nơi hẹn
thường xuyên vẫn là pḥng trà quen thuộc.
Chi vẫn c̣n đi với khách trên Đà Lạt, thỉnh
thoảng Cung có gọi điện thoại hỏi thăm Chi,
câu chuyện qua lại không vượt cái ranh giới
sơ giao, có cái ǵ đó chưa kéo hai người đến
gần nhau, cái chững chạc dí dỏm ở Chi chưa
đủ sức làm chàng nao núng.
Ngày Chi trở về Sàig̣n, hai người lại hẹn
nhau đi chơi đó đây, có hôm lên Lái Thiêu du
ngoạn miệt vườn cả ngày mà sao họ vẫn ở ĺ
cái mức bạn bè thân thiết, cái « xẹt lửa »
mà Khanh đang canh me coi bộ phá sản, Cung
chịu thua, thích Chi lắm, nhưng sao anh
không có cái hứng nắm tay nàng để nói một
lời dịu dàng đáng nhớ.
Thôi rồi, anh chàng đă « lậm » cô ca sĩ ở
pḥng trà rồi, tuy chưa nói ǵ với Hoài Nam
nhưng anh thấy giữa hai người có cái ǵ đó
rất thiết tha, ngồi bên Chi anh mới thấy
ḷng ḿnh hướng về đâu.
Những ngày kế tiếp Cung xen kẻ đi chơi riêng
với hai người, cái cảnh « hơi lén lút » làm
chàng vừa khó chịu vừa thích thú, một gă cô
đơn triền miên tự nhiên có một lúc đến hai
bóng hồng, hỏi sao chàng không bối rối.
Cung gọi về cho Khanh, kể cho cô nàng nghe
cái chuyện « một cảnh hai quê » ở bên này,
dĩ nhiên là con nhỏ phải bênh Chi, nhưng
nghĩ lại nó buông một câu :
- Em nói thế v́ thương Chi, c̣n anh th́ tùy,
anh cứ theo ḷng anh mà làm
Ḷng chàng như muốn yêu Hoài Nam, nhưng cái
thời gian quá ngắn trong khung cảnh một
chuyến đi chơi như vầy chưa đủ xui chàng
quyết định điều ǵ cả, cái khó là nói làm
sao để Chi không hụt hẫng. Tuy Cung về
Sàig̣n để gặp Chi nhưng Hoài Nam biết t́nh
cảm của Cung nghiên về ḿnh, cô nàng rất
khéo léo không bắt Cung phải lựa chọn ai,
hai cô gái đều có cái tế nhị tự trọng làm
Cung đâm khó xử.
Những ngày c̣n lại Cung đi chơi rất nhiều
với Hoài Nam, Chi v́ bận công việc đi xa
Sàig̣n nên sự vắng mặt của nàng cũng tiện
cho đôi bên. Cái giác quan rất ư nhạy bén
mách bảo Chi có điều ǵ đó đang thay đổi
trong quan hệ của hai người, Cung hơi xa
vắng, không nôn nao như những ngày đầu.
Ngày Cung ra đi chỉ có Chi đưa chàng ra phi
trường, Chi chu đáo với Cung như một người
bạn, tiễn Cung như với một du khách, cái mếu
mó nghề nghiệp giúp Chi lẫn tránh sự thật
hiễn nhiên, mà cuối cùng nàng đă nói khi bắt
tay Cung :
- Chúng ḿnh có duyên gặp nhau nhưng không
nợ ǵ nhau nên quen nhau, thân nhau như thế
cũng đủ rồi, chắc Khanh sẽ hiểu và không
trách Chi.
Cung bối rối :
- Cảm ơn Chi đă hiểu anh, Khanh sẽ không
trách Chi đâu.
Đêm hôm đó Khanh đă gọi điện thoại cho Chi,
hai cô bạn lại cười khúc khích kể chuyện nhí
nhố như ngày xưa, trước khi gác máy, Khanh
hỏi Chi có buồn chuyện anh Cung, con nhỏ zen
trả lời :
- Mi không nhớ tao tên Lăng Chi, cái rễ Lăng
Tri là nguồn cội của tao, hơi buồn v́ ḿnh
hụt một việt kiều, không buồn v́ chợt nghĩ
ḿnh không phải là dân Sàig̣n thời thượng,
sính việt kiều v́ "cái mác" của nó, tụi
ḿnh là người của thế kỷ trước, ủy mị, lăng
mạn, tự trọng ...con gái Sàig̣n trước 75 thứ
thiệt mà.
Oct.2009 / Đoàn Thị
|
|
|