|

Tác giả: Hạ Anh
Giờ này , ở
quê nhà chắc đỏ
một màu hoa
phượng bởi v́
đang mùa hè .
Mùa hè th́ nóng
bức nhưng ngồi
dưới gốc phượng
to đầy bóng mát
nhặt hoa phương
để chơi "đá gà "
cùng lũ bạn th́
vui biết bao ,
quên đi cái nóng
của trưa hè .
Nhớ lúc c̣n học
dưới mái trường
Trung học cùng
bạn bè nhặt
những hoa phượng
ép thành những
con bướm thật
xinh , chúng tôi
thi đua xem đứa
nào có h́nh bướm
đẹp nhất , rồi
tặng nhau qua
quyển " Lưu bút
ngày xanh " . Kỷ
niệm th́ không
bao giờ quên
được , mỗi khi
nhớ lại nhức
nhối thấu tâm
cang !
"
Những chiếc giỏ
xe chở đầy hoa
phượng . Ai chở
mùa hè của tôi
đi đâu ? ..."
Rồi " Cánh
phượng hồng ngẩn
ngơ . Mùa hè đến
trường khắc nỗi
nhớ trên cây .
Và mùa sau biết
có c̣n gặp lại .
Ngày khai
trường áo lụa
gió thu bay
..." Đó là lời
của một bài thơ
thật dễ thương
của Đỗ Trung
Quân , mỗi khi
nghe ḷng tôi
bồi hồi khôn
xiết . Giờ đây
sống nơi xứ
người , hè sang
thèm được ngắm
những cành hoa
phượng , thèm
chắp tay cầu
nguyện cho gió
lay hoa rụng để
tôi nhặt mà ép
vào trang vở ,
tôi thường gọi
hoa phượng là
hoa Nắng , bởi
v́ mùa hè th́
nắng nhiều , mà
nắng nhiều th́
hoa phương mới
rực rỡ . Hoa
Nắng của tôi
đâu rồi ? Hoa
Nắng của tôi nơi
đâu ?
Nhắc về hoa
phượng , tôi nhớ
đến một người
chị tôi đă quen
trong những ngày
đầu mới định cư
nơi xứ lạ quê
người , mà đă
mấy năm nay tôi
chưa gặp lại .
Chị Phượng ! Chị
tên là Lâm Hoàng
Phượng , tên đẹp
mà người cũng
đẹp , những h́nh
ảnh cách đây hơn
mười năm sống
dậy trong tôi .
- Này cô !
Cô có phải người
Việt Nam không ?
- Dạ , em
là người Việt
Nam . Chào chị ,
chị ở gần đây à
?
Trước mặt
tôi là một người
đàn bà tuổi trạc
năm mươi , vóc
người nho nhỏ ,
mặt trái xoan ,
mũi dọc dừa ,
tóc ngắn , chị
cười thật tươi
lộ ra hàm răng
đều như hạt bắp
.
- Chị ở
cách đây năm căn
nhà , em đến đây
hồi nào vậy ?
- Dạ gần
một tuần rồi chị
. Tên em là Hạ ,
c̣n chị ?
- Chị
Phượng . Nhà em
số mấy ?
- Hôm nào
chị sang chơi ,
chào Hạ nhé .
Chị đi " ex - sơ
- xai " đây .
Đó là một
buổi chiều mùa
hè cách đây hơn
11 năm , tôi
đang ở pḥng
giặt đồ của khu
apartment . Chân
ướt chân ráo ,
thật bơ vơ lạc
lỏng , buồn
nhiều hơn vui ,
một nỗi buồn của
người xa xứ
không một người
thân . Thèm nghe
một giọng nói
quen thuộc bằng
ngôn ngữ của
nước ḿnh , bởi
lẽ xung quanh
tôi chỉ thấy
toàn là người
ngoại quốc .
Ngoài người bản
xứ c̣n có người
Ấn Độ , người Mễ
Tây Cơ , người
Tàu , người Thái
v.v... Tôi thật
vui khi biết
cạnh nhà ḿnh có
người Việt Nam ở
đây , tôi quên
mất không hỏi số
nhà của chi .
Giặt xong mớ
đồ , tôi về nhà
thấy ḷng nhẹ
hẳn , thế là ta
có láng giềng là
người Việt Nam ,
vui quá ! Tôi
chuẩn bị tư
tưởng , lời nói
, để gặp chị
Phượng và nói
những ǵ cho
phút gặp gỡ ban
đầu , hy vọng đó
là người láng
giềng tốt bụng .
Vài ngày
sau , khi đi làm
về tới nhà th́
chị Phượng sang
nhà tôi , chị bê
cho tôi nào rau
thơm , bầu , bí
, dưa leo , khổ
qua đủ loại rau
quả .
- Cho Hạ nè
, cây nhà lá
vườn đấy . Chỉ
trồng được mùa
hè thôi , ăn cho
đến cuối thu ,
em mới đến chắc
chưa biết chợ
búa ǵ phải
không ? Ở đây có
một chợ Tàu nhỏ
có bán rau cải
nhưng ít lắm ,
c̣n như muốn đầy
đủ phải đi tận
Silverspring lận
, hay đi Eden ở
Virginia .
Tôi chưa kịp lên
tiếng , chi đă
nói tiếp :
- Hôm nào
chị rảnh chị qua
làm cho em một
chỗ trồng rau ,
phía sau có
miếng đất trống
để không làm ǵ
.
Tôi thật cảm
động lí nhí nói
:
- Cám ơn
chị nhiều lắm ,
để cuối tuần em
làm sạch cỏ ,
rồi sang chị xin
ít rau thơm về
trồng .
- Ừ , cứ
qua mà bứng ,
nhiều vô số .
Nhà nào nhiều
hoa nhất đó là
nhà của chi ,
cửa không bao
giờ khóa , cứ mở
vô không sao .
Chị thích hoa
lắm , năm nào
cũng tốn tiền
mua hoa đủ loại
để trồng , mùa
nào hoa ấy , mùa
đông chị chơi
hoa giả . Chị
cười .
Vài ngày
sau , khi đi làm
về tôi thật ngạc
nhiên , phía
trước nhà có "
mảnh vườn " nho
nhỏ với hoa cẩm
chướng , hoa
hồng , hoa
pense' màu tím .
Đàng sau có một
khoảnh đất được
làm cỏ sạch và
có rau đủ loại :
nào rau húng ,
rau dấp , rau
tía tô ,kinh
giới ... tất cả
đều mới trồng
xuống tưới nước
ướt đẩm . Biết
là chị Phượng
chứ không ai xa
lạ , tôi xúc
động đến bàng
hoàng , cứ đứng
nh́n mà nước mắt
rưng rưng . Thấy
tôi , chị chạy
qua vui vẻ nói :
- Chị không
đi làm , ở nhà
đọc sách hoài
cũng chán , nên
chị qua làm sạch
cỏ và trồng rau
cho em đó ,
khoảng tháng sau
tha hồ ăn . Ḿnh
chỉ trồng một
lần thôi , năm
sau nó lên lại
chỉ tưới nước và
nhổ cỏ .Thấy
các em bận rộn
qua' chị giúp
chút ít ấy mà ,
không có ǵ đâu
, đừng ngại .
"Tri túc tiện
túc đăi túc hà
thời túc . Tri
nhàn tiện nhàn
đăi nhàn hà thời
nhàn " , Nguyễn
Công Trứ dạy
không sai , chị
sống đơn giản
vậy đó .
Tôi chỉ biết
nói một câu ngắn
ngủi :
- Dạ , em
cám ơn chị
Phượng nhiều lắm
.
- Nè , đi
làm đừng khóa
nước nha , để
chị sang tưới
dùm cho , mùa
này cần tưới
nhiều , hơn nữa
rau mới trồng .
Tôi mời
nhưng chị không
vào nhà , chị
bảo chị đi bộ
ṿng ṿng cho
vui chân .
Qua lời tâm
sự của chị ,
được biết ngày
xưa chị là giáo
viên trường
Trung học ở
thành phố Nha
Trang , chồng
chị là Sĩ quan
Vơ bị Đà Lạt
khóa 16 tên là
Hưng , chị sang
Mỹ theo diện HO
. Anh Hưng
vóc người hơi
gầy , tóc hoa
râm , anh đang
làm cho một chợ
Mỹ gần đó , anh
cũng vui vẻ , ân
cần hỏi han ,
rất có t́nh .
anh thường nói
với chúng tôi :
- Người đến
trước giúp đỡ
người đến sau ,
các em ở gần
chúng tôi lâu
rồi sẽ hiểu , sẽ
thấy , cần ǵ
th́ cứ bảo ,
ban đầu ai cũng
vất vả .
Chúng tôi
cảm động lắm ,
và rất mừng v́
có người láng
giềng tốt bụng ,
thấy bớt ưu tư
phần nào , thấy
được " t́nh
người ấm lạnh "
ở xứ sở xa hoa
vật chất này .
Chị Phương
tâm sự , Sau năm
1975 , chồng chị
bị tù cải tạo ,
chị bị nghỉ dạy
, một nách bốn
con tảo tần ,
buôn bán , vừa
nuôi con , vừa
nuôi chồng nơi
trại tù xa xôi ,
một thân c̣ lặn
lội , không than
van , lúc nào
cũng t́m cách
làm ra tiền để
lo cho chồng con
. Chị gom hết
tiền bạc , vàng
ṿng kể cả những
nữ trang của
ngày cưới để cho
ba đứa con lớn
đi vượt biên
cùng với người
d́ Út của chị ,
chị phải ở lại
v́ c̣n phải lo
cho chồng đang
bị tù và đứa con
c̣n quá nhỏ .
Đứa con gái lớn
nhất chỉ 8 tuổi
, đứa kế 6 tuổi
và thằng bé 4
tuổi , tôi nói :
- Sao chị gan
quá , các cháu
c̣n nhỏ quá mà
dám cho đi một
ḿnh không có mẹ
, rủi có chuyện
ǵ th́ làm sao ?
- V́ tương
lai của tụi nó
em ạ , thằng bé
nhỏ chỉ 2 tuổi ,
nếu lớn hơn một
chút cũng cho đi
luôn . Em thấy
đó , anh Hưng bị
tù biết có ngày
về không , chị ở
đây ôm đàn con
như vậy sau này
chúng lớn lên có
được học hành ǵ
không , tương
lai tụi nó sẽ ra
sao , ôm nhau
chết à ?
- Chị hay
thật và can đảm
!
- Đúng ra đi
với d́ Út của
chị nên chị cũng
yên tâm , nếu
may mắn chuyến
đi trót lọt th́
các con chị cũng
đến được bến bờ
tự do , được học
hành và tương
lai tụi nó sẽ
khá c̣n hơn ở
đây kể như đời
tàn . C̣n như
rủi ro có bề ǵ
th́ xem như chị
bạc phước vô
phần , chắc chị
cũng chết quá .
Thấy chị rưng
rưng nước mắt
tôi không dám
nói ǵ thêm , mà
tôi cũng nghe
mằn mặn trong cổ
họng ḿnh .
Chị kể tiếp ,
sau khi 3 đứa
con đi chị ở lại
buồn lo đủ thứ
và thầm cầu
nguyện cho các
con được b́nh
yên , mong được
nhà hảo tâm nào
đó nhận nuôi
chúng thành
người chớ một
ḿnh d́ Út chắc
lo không nổi ,
tiếng là d́ chứ
thật ra d́ Út
của chị trẻ hơn
chị 5 tuổi .
- Các cháu
nhỏ quá làm sao
tụi nó biết được
tụi nó là ai ,
con ai , hả chị
?
- Chị có cho
tụi nó mang theo
giấy khai sinh ,
và trên mỗi sợi
dây chuyền đều
có khắc tên của
nó và tên cha mẹ
, cũng như ngày
tháng năm sinh .
- Rồi bây giờ
chị có liên lạc
được các cháu
chưa ?
Chị thở dài , kể
với giọng đầy
nước mắt . Nh́n
chị tôi thấy
thương làm sao ,
bây giờ tôi mới
hiểu tại sao chị
lại lang thang
ngoài đường ,
thất thểu bước
đi như người mất
trí . Lúc đầu
chưa tiếp xúc
chúng tôi ngỡ
chị " không b́nh
thường " , bởi
lẽ chị như người
mất hồn , khi
th́ nói huyên
thuyên , khi th́
im lặng và cứ đi
tới đi lui ṿng
theo khu
apartment , tôi
thật ái ngại .
Chị cho biết
, sau khi anh
Hưng ra tù vài
năm , chị cùng
gia đ́nh đi Mỹ
theo diện H.O ,
định cư ở tiểu
bang Iowa . Chị
liên lạc được
người d́ của chị
, th́ người d́
cho biết , ba
đứa nhỏ được ba
gia đ́nh nhận
đem về nuôi ,
lúc đầu c̣n tới
lui thăm viếng ,
sau họ dời nhà
và d́ mất liên
lạc , v́ kế sinh
nhai nên d́ Út
cũng không t́m
kiếm , nhưng d́
biết chắc tụi nó
rất được thương
yêu , và người
ta cho học hành
đến nơi đến
chốn. Đặc biệt ,
dù tụi nhỏ ở ba
gia đ́nh khác
nhau , nhưng
chúng vẫn liên
lạc với nhau
nhất là hai cô
gái , hai gia
đ́nh cho chị em
gặp thựng xuyên
. Chị cố gắng
t́m kiếm đủ mọi
cách qua các nhà
thờ , và đăng
trên những tờ
báo Mỹ , cuối
cùng t́m được
hai cô con gái .
Cô lớn là một
Luật sư đă có
gia đ́nh hiện
định cư ở tiểu
bang Florida ,
cô nhỏ ở tiểu
bang Maryland
đang học đại học
ngành dược
Thời gian đầu
hai đứa con của
chị không chịu
nh́n cha mẹ ruột
, dù chúng vẫn
c̣n giữ sợi dây
chuyền . Chúng
bảo là cha mẹ
không thương con
nên mới bỏ chúng
, giờ chúng chỉ
biết cha mẹ nuôi
thôi , chị cố
gắng giải thích
với vốn liếng
Anh ngữ của chị
sợ con không
hiểu , chị nhờ
những người
trong hội thiện
nguyện giúp đỡ
chị . Đó là năm
1992 , chị liên
lạc được hai con
gái , dù chúng
vẫn trách móc đủ
điều nhưng chúng
vẫn biết chúng
là con của chị .
Cô lớn tên
Rebeca là một
Luật sư đă có
gia đ́nh và định
cư ở Florida ,
cô nhỏ tên
Rachel là một
dược sĩ định cư
ở Maryland .
Chính v́ Rachel
mà gia đ́nh chị
từ Iowa dọn sang
Maryland để gần
gũi con gái ,
nhưng mâu thuẩn
càng lớn khi
sống chung với
nhau , anh chị
không sao ḥa
hợp được với
cách sống rất Mỹ
của cô con gái ,
và cứ cải vả
nhau nhất là anh
Hưng cứ theo
phong tục , tập
quán của người Á
Đông mà bắt con
gái phải học tập
, bị phản đối ,
mỗi khi phản đối
là cô đem chuyện
"bỏ con " ra mà
bắt lỗi cha mẹ .
Cuối cùng chịu
không nỗi anh
chị Phượng phải
dọn ra ở
apartment , nh́n
chị nḥe nhoẹt
nước mắt mà tôi
thấy thương chị
vô cùng .
- Em biết
không , tụi nó
chưa chịu nh́n
cha mẹ nhưng
ḿnh c̣n thấy ,
c̣n biết tin
chúng , c̣n nấu
ăn mang cho tụi
nó .C̣n thằng
con trai của chị
mất luôn , hai
chị nó biết chỗ
nó ở nhưng nó
nhất định không
nh́n cha mẹ , và
không cho chị
nói chuyện . Đau
lắm em ơi .
- Nhưng hai
chị của nó biết
chỗ ở của nó hả
chi ?
- Có lẽ biết
,nhưng thằng kia
không cho nói .
Chị thở dài .
Buồn nhiều
nên đôi khi tinh
thần chị không
vững , chị
thường khóc và
có lúc chị muốn
chết đi . Chị
hay đi lang
thang giống như
người mất trí ,
tôi nh́n người
mẹ đau khổ mà
thương vô cùng ,
tôi hiểu tâm
trạng của người
mẹ mất con ,
nhưng khổ
là biết tin con
mà con không
chịu nh́n !
Ba năm sau ,
gia đ́nh chị
Phương dọn đi
nơi khác , v́
mấy đứa con sau
này học xong có
việc làm nên mua
nhà cho cha mẹ ,
chị không c̣n ở
khu apartment
này nữa . Vắng
người hàng xóm
tốt bụng , dễ
thương , không
ai hàn huyên tâm
sự ,tôi thật là
buồn , mỗi lần
nh́n cụm hoa cúc
, hoa hồng , hoa
cẩm chướng trước
nhà , nh́n đám
rau thơm sau nhà
là tôi nhớ đến
chị da diết ,
muốn nói với chị
nhiều lắm nhưng
tôi không nói
được lời nào
.Nhà mới của chị
khá xa nhà tôi ,
v́ bộn bề công
việc để kiếm
sống , nên tôi
cũng ít khi đến
thăm chị dù vẫn
luôn nhớ thương
về chị .
Rồi tôi cũng
giă từ khu
apartment này
dọn đi nơi thành
phố xa hơn nữa ,
nên khoảng cách
giữa tôi và chị
càng xa ! Số
điện thoại của
chị cũng thay
đổi nên tôi
không sao liên
lạc được dù rất
là muốn đến thăm
chị vào những
ngày nghỉ , tôi
t́m kiếm và hỏi
thăm những người
quen cũ nhưng
không ai biết
tin , đành chờ
dịp may thôi .
Một hôm ,
t́nh cờ tôi thấy
trong tờ báo ở
mục phân ưu ,
tên của anh Hưng
chồng chị Phượng
đây mà , tôi
sửng sốt , đọc
thật kỹ , tên họ
, tuổi tác , cấp
bậc ,th́ chắc
chắn đó là chồng
của chị . Không
sao biết được
địa chỉ hay số
điện thoại để
hỏi thăm , chúng
tôi liên lạc với
ṭa soạn báo ,
cuối cùng tôi có
được số điện
thoại của chị .
Tôi liền đi đến
nhà chị , gặp
tôi chị ôm chầm
lấy tôi và khóc
nức nở . Anh
Hưng bệnh ung
thư gan , chị
cho biết bệnh
này đă bị lúc
trong trại tù ,
nhưng khi qua
đến Mỹ đă diều
trị tạm ổn ,
nhưng tái phát
và tới thời kỳ
chót...anh đă ra
đi . Tôi không
nói lời nào an
ủi chị , nghẹn
ngào đứng chết
trân . Sau đó
chị kể tôi nghe
về cơn bệnh của
anh , về những
việc làm của anh
lúc cuối đời .
Chị cho biết dù
buồn đau chồng
chị mất , nhưng
chị sung sướng
là đă t́m
được đứa con
trai , ngày nay
chúng rất là
thương yêu chị ,
chị em sum họp ,
ba chị em hiểu
và rất thương
yêu anh chị .
- Anh Hưng mất
đó là sự mất mát
lớn lao , nhưng
chị biết anh
cũng rất sung
sướng măn nguyện
v́ các con đă
sum họp , ḥa
thuận , tụi nó
cố chạy chữa cho
cha nhưng đành
chịu v́ căn bênh
đă di căn làm
sao sống được .
Chị bảo hai cô
gái khó khăn lắm
mới liên lạc
được em trai v́
cậu ta ở tận
Luân Đôn của
nước Anh xa xôi
, vợ chồng cậu
ta từ Luân Đôn
qua thăm cha và
ở luôn cho đến
khi cha ra đi .
Giờ đây chị thật
sự vui v́ đă t́m
đủ các con mà từ
lâu tưởng không
bao giờ t́m được
, dù anh Hưng ở
cơi vĩnh hằng
nhưng chắc anh
cũng mĩm cười v́
các con anh đă
t́m về cội rễ .
Nay th́ chị
Phượng của tôi
không c̣n đi
lang thang như
người mất trí
nữa , mà chị
thật sự vui trở
lại bổn phận làm
mẹ , săn sóc ,
âu yếm , nấu
nướng cho các
con dù các con
của chị đă lớn
đă thành đạt và
chắp cánh bay
thật vững .
Thỉnh toảng
chị đến chơi nhà
người con này ,
nhà người con
kia , lâu
lâu được các con
dẫn đi du lịch
, để đền bù
những tháng ngày
gian nan khổ cực
, lắm lúc tưởng
chừng phát điên
. Tôi mừng cho
chị Phượng của
tôi , và mong
rằng chị được
khỏe mạnh , sống
thật lâu ,
thật hạnh phúc
với đàn con .
Tôi luôn nhớ
những điều chị
đă dạy tôi , mà
tôi không bao
giờ quên được :
Tri túc , tiện
túc , đăi túc ,
hà thời túc
Tri nhàn , tiện
nhàn , đăi nhàn
, hà thời nhàn .
|
|