Thu hồi hộp
đến nỗi tim
cô đập thình
thịch , cô
cố nén xúc
động , nhưng
sao không
kềm chế được
, nước mắt
cô ứa ra .
Sau bao
nhiêu năm xa
cách , cô
trở lại quê
nhà , với xứ
sở này không
có gì để Thu
phải lưu
luyến , chỉ
còn mảnh đất
nhỏ có hai
nấm mồ ba mẹ
thôi . Nhưng
lần này Thu
phải về vì
một người ,
đó là chị
của Thu ,
người chị
lớn hơn Thu
12 tuổi ,
chị như
người mẹ thứ
hai , chị
từng ẳm bồng
, chăm sóc
cho Thu từ
lúc nhỏ ,
chị thay mẹ
lo cho em vì
mẹ bận việc
tảo tần buôn
bán .
Nhận
được tin chị
ngã bệnh ,
căn bệnh
hiễm nghèo ,
phải đi cấp
cứu và đang
điều trị tại
bệnh viện .
Thu sắp xếp
công việc để
về thăm một
lần , nhở có
bề gì Thu
cũng không
phải ân hận
. Đón Thu là
một đứa cháu
, vì Thu đã
dặn không
cần phải ầm
ĩ , nghe nói
giờ tất cả
đều đổi thay
nên Thu cần
một người
hướng dẫn ,
nếu không
Thu tự đi về
, hành lý
chả nhiều
chỉ hai vali
nhỏ thôi .
Đêm Sài Gòn
không yên
tĩnh , cái
nhộn nhịp
đến ngạt thở
, Thu thấy
bỡ ngỡ vô
cùng .
- Ồ
, Thảo đấy à
? Nay trông
cháu lạ quá
, chút nữa
là Út nhìn
không ra .
-
Xe ở ngoài
kia kìa dì .
Thảo đở lấy
chiếc xe đẩy
và nói : -
Để con đẩy
cho , Út có
mệt lắm
không ?
-
Không sao ,
nhưng Út
thấy thay
đổi nhiều
quá .Làm thủ
tục cũng mất
nửa giờ , cả
nhà khỏe chứ
?
-
Dạ ! Ai cũng
mong Út về .
Thu
không nói gì
chỉ thở dài
, đầu óc
trống trơn ,
mênh mông
một khoảng
không mù mịt
.
Đêm
Sài Gòn vẫn
náo nhiệt ,
xe chạy nối
nhau , đèn
sáng rực ,
người người
nhộn nhịp ,
không còn
nét hiền hòa
như ngày xưa
. Đâu còn :
" Đèn Sài
Gòn , ngọn
xanh , ngọn
đỏ
Đèn Mỹ Tho ,
ngọn tỏ ,
ngọn lu ..."
Bây giờ khác
hẳn , hai
bên phố đầy
những quán
ăn , chỗ nào
cũng đầy ắp
người
.Khỏang 45
phút sau về
đến nhà .
Trời ! Nếu
không có bé
Thảo không
tài nào Thu
biết được
ngõ về nhà
mình , nơi
mà Thu đã
sống cùng ba
mẹ và anh
chị em mấy
chục năm ,
còn đâu !!!
Căn nhà lạ
hoắc , mọi
người thức
để đợi Thu ,
bao nhiêu
chuyện để
nói , không
thấy mệt
nhưng Thu
cảm thấy
buồn . Quê
hương ! Quê
hương hai
tiếng thiêng
liêng nay
không còn
nữa .
Cả
nhà thức và
chuyện trò ,
không ai ngủ
và cũng
không cảm
thấy buồn
ngủ , biết
bao nhiêu
chuyện để
nói , để kể
, buồn vui
lẫn lộn .
Buổi sáng ,
Thu đi dạo
xung quanh
khu nhà mới
vì nơi cũ có
mộ ba mẹ đã
bị giải tỏa
và mộ ba mẹ
đã dời đi
nơi khác .
Thu nhìn
thật lâu nơi
Thu đã từng
sống và khôn
lớn cùng ba
mẹ và anh
chị , bao
nhiêu hình
ảnh hiện ra
trong đầu ,
Thu nhớ ba
mẹ khôn xiết
, nhớ vùng
trời kỷ niệm
, nơi mà
tuổi thơ của
Thu quá vui
, quá hạnh
phúc . Đâu
cây đa đầu
làng , đâu
ngôi Đình
cuối xóm ,
đâu dòng
sông nhỏ uốn
quanh sau
nhà , đâu
chiếc xuồng
be bé , đâu
vườn cây đầy
các loại quả
mà mỗi lần
tụi bạn đến
chơi đều
thích thú
...? Tất cả
không còn !
Mất sạch !
Dấu tích kỷ
niệm trống
trơn ! Thu
ứa nước mắt
, bất giác
Thu kêu lên
:
-
Ba ơi ! Má
ơi ! Con đây
nè .
Thu
đến bệnh
viện để thăm
chi Tư ,
trong đầu
Thu chỉ nghĩ
đến đến
người chị
kính yêu của
mình , Thu
nhanh bước
bên đứa cháu
.
-
Mẹ mổ xong ,
còn đang nằm
phòng hồi
sức , chắc
chiều nay ra
phòng ngoài
đó Út .
-
Ờ . Thu chỉ
ờ mà chả nói
gì , bời lẽ
Thu rất lo ,
rất sợ cho
sức khỏe của
chị . Thu
thầm cầu
nguyện cho
chị mình
bình yên ,
tử thần
không cướp
đi người chị
thân yêu của
Thu . Thu
nhớ từng kỷ
niệm với chị
Tư của mình
thời thơ ấu
.
-
Nhớ lấy cái
mền có sọc
trắng của em
nha .
Hồi nhỏ Thu
thích ngủ
võng , mà
phải có
người đưa mà
người đó
phải là chị
Tư Thu mới
chịu . Khi
Thu ngủ say
chị Tư bế
Thu lên
giường ,
nhưng khi
giật mình
thức giấc
Thu lại lay
chị Tư đòi
xuống võng .
Tội nghiệp
chị Tư không
bao giờ tỏ
vẻ bực bội ,
chị lúc nào
cũng sẵn
sàng chìu
đứa em gái
bé bỏng ,
Thu nhớ lúc
đó cũng ba ,
bốn tuổi
.Mỗi ngày
chị Tư đi
học bằng xe
đạp , Thu
ngồi ngoài
hiên nhà để
ngóng , thấy
chị về là
Thu nhào lên
bắt chị chở
một vòng
trong sân
nhà , Thu
thích chí
cười vang .
Những bài
hát chị dạy
Thu vẫn còn
nhớ :
" Lúa ngô là
cô đâu nành
, đậu nành
là anh dưa
chuột , dưa
chuột là
ruột dưa
gang , dưa
gang là nàng
dưa hấu ,
dưa hấu là
cậu lúa ngô
"
Bài
hát vần lân
vô nghĩa vậy
mà Thu thích
lắm . Thu
lẩm nhẩm bài
hát đó và
nói một mình
-
Lát nữa em
sẽ hát cho
Tư nghe .
- Ờ
, đâu có gì
. Chờ thang
máy lâu quá
, thôi đi bộ
đi con .
-
Lầu chín lận
, Út đi gì
nỗi
Tôi
lại nhớ tới
một bài hát
khác :
"
Con Hai đi
chợ, mua một
thước vải ,
con Ba nó
cắt , con Tư
nó may , con
Năm xỏ chỉ ,
con Sáu làm
khuy , con
Bảy đơm nút
, con Tám nó
kéo , con
Chín nó trì
. Mười ơi ,
để vậy còn
gì áo anh .
"
Một bài hát
ngộ nghĩnh ,
sau này Thu
mới biết
được là chị
Tư muốn tập
Thu đếm số
từ một tới
muời , hay
thật ! Tuổi
thơ thật êm
đềm , sung
sướng , hạnh
phúc ngập
tràn trong
sự thương
yêu của ba
mẹ và anh
chị .
Chị Tư mới
vừa tỉnh ,
Thu được vào
phòng thăm
chị , Thu
lấy khăn ấm
lau mặt cho
chị . Chị
nhìn Thu mĩm
cười nhưng
không nói gì
, chắc chị
còn suy nghĩ
" sao nhỏ
này lại ở
đây " mà chị
không nói
chỉ nhìn Thu
thôi .
Thu nhớ năm
Thu học lớp
Năm , chị Tư
đi lấy
chồng . Đám
cưới chị Thu
không vui ,
Thu giận anh
rễ đã cướp
đi người chị
thân yêu của
mình , Thu
chạy trốn
trong phòng.
Mọi người
quá bận rộn
với đám tiệc
đâu ai nhớ
đến Thu ,
Thu khóc một
mình .
-
Không ai
thương mình
hết , Tư
cũng hết
thương mình
luôn , tại
sao Tư phải
đi về nhà
người ta ?
Thu nghĩ vậy
nên khóc rồi
ngủ thiếp đi
. Chừng thức
dậy thì nhà
vắng hoe ,
tiệc tan mọi
người đã về
. Tư đâu mất
, mẹ dỗ dành
:
-
Ra ăn cơm đi
con , mai Tư
về sẽ có quà
cho con , có
gì đâu mà
khóc , con
phải vui vì
đám cưới của
Tư chứ .
-
Sao mẹ không
kêu con để
con đi theo
đưa Tư .
-
Chị con có
vào phòng ,
nhưng thấy
con ngủ ngon
nên để con
ngủ , thôi
ra ăn cơm
với ba mẹ .
Thu phụng
phịu không
nói gì ,
nhưng trong
lòng ghét
anh rễ vì
Thu nghĩ tại
anh ấy mà
chị mình "
bỏ nhà " ra
đi .
Thu cúi
xuống hôn
chị Tư :
-
Chị khỏe
không ? Em
về thăm chị
nè .
-
Tối hôm qua
. Chị ráng
ăn , uống
cho mau lại
sức , chị ốm
nhiều quá .
Chị nắm tay
Thu bóp nhẹ
, Thu rưng
rưng nước
mắt .
Thu
sung sướng
được ngồi
bên chị ,
săn sóc chị
từ miếng ăn
, giấc ngủ .
Thu không
giận anh rễ
nữa mà còn
cám ơn anh
đã thương Tư
của mình hết
mực , Thu
bảo anh về
nghỉ ngơi để
Thu ở lại
thay anh
chăm sóc chị
. Thu đọc
sách cho chị
nghe , kể lễ
nhữ vui buồn
nơi xứ lạ
quê người ,
những nỗi
nhớ thương
người thân
da diết , Tư
có vẻ vui
lắm . Thỉnh
thoảng Thu
hát những
bài hát hồi
thơ ấu mà
chị đã dạy :
"
Bắc kim
thang cà
lang bí rợ .
Cột bên kèo
, kèo bên
cột . Chú
bán dầu qua
cầu mà té .
Chú bán ếch
ở lại làm
chi . Con le
le đánh
trống thổi
kèn . Con
bìm bịp thổi
tò tí te tò
te ..."
Cả
hai chị em
cùng cười .
- Bài
hát thì
không ý
nghĩa ,
nhưng trò
chơi của bài
hát đó thì
vui hén Tư .
Em nhớ chị
dạy em và
con Tám chơi
hai đứa
ngoéo cái
chân nhảy té
nhào , hai
ba lần mới
được , vui
quá xá .
Chị
cười không
nói gì . Thu
rất sung
sướng được
nắm tay chị
và cũng rất
hạnh phúc
được ở bên
chị , ngược
lại chị nắm
tay Thu chị
cũng vui ,
luồng tư
tưởng của
Thu bị cắt
đứt bởi câu
hỏi của chị
:
-
Chừng nào
cưng trở về
bên ấy ? Về
được bao lâu
?
- Còn
lâu mà , em
mới về đây
hôm qua thôi
.
-
Không
sao đâu Tư ,
trưa em chạy
qua anh
Năm ăn uống
, tắm
rửa chiều
chạy vô với
chị .
-
Thôi cưng về
nhà đi thăm
bà con đi ,
có đi chơi
đâu thì đi ,
chị khỏe rồi
, vài hôm
nữa về nhà
thôi .
- Em
về chơi với
Tư mà , đâu
có đi đâu
, Tư đừng
lo cho em .
Vài hôm em
về quê và đi
thăm mộ ba
má , rồi về
thăm ngoại ,
sau đó trở
lên với Tư ,
chỉ vậy thôi
.
Chị
lại bóp nhẹ
tay Thu ứa
nước mắt .
Chị
Tư ngủ , Thu
ra ngoài
hành lang
nhìn xuống
đường từ lầu
chín nên
thấy xa vời
vợi . Phố xá
đông đúc
, xe cộ dập
dìu , tiếng
còi inh ỏi ,
thêm vào
tiếng rú của
xe cứu
thương , xe
chạy không
luật lệ ,
đêm không
yên tĩnh .
Thu thở dài
:
-
Mình đã mất
quê hương
thật rồi !!
Một
ngày kia ,
Thu đang
ngồi đọc
sách cho chị
Tư nghe ,
đọc những
mẫu chuyện
vui trong
quyển "
Những người
thích đùa "
, chị Tư rất
thích .
Giang đứa
cháu trai
của Thu vào
, mỗi ngày
Giang mang
thức ăn đến
hai lần trưa
và chiều ,
vì nhà Giang
cách bệnh
viện không
xa . Giang
để giỏ thức
ăn ở đầu tủ
lải nói nhỏ
bên tai Thu
.
- Út
ra ngoài con
nói cái này
nè .
- Ông
Tám bị " đột
quị " đang
nằm phòng
cấp cứu .
Đó là
chú của Thu
. Chú Tám em
của ba ,
người dong
dõng cao ,
chú rất là
vui vẻ ,
hoạt bát ,
rất thương
con thương
cháu , chú
hay kể
chuyện tiếu
lâm cho con
cháu nghe để
rồi cười ầm
lên thật vui
. Thu chưa
kịp ghé thăm
chú thì chú
đã ngã bệnh
. sao lạ vậy
? Chú
mình đâu có
già ? Thu
nhớ ngày xưa
chú Tám hay
đàn hay hát
cho chị em
Thu nghe ,
sở trường
của chú là
nhạc Pháp ,
chú hát nhạc
Pháp rất hay
, mặc dù lúc
đó không
hiểu gì ,
nhưng bọn
Thu cũng cảm
nhận được
cái hay của
nhạc và vỗ
tay tán
thưởng ầm ĩ
luôn . Chú
vừa hát vừa
đệm đàn
guitar , đứa
nào cũng há
hốc mồm ,
vễnh tai
nghe . Đặc
biệt chú hát
bài " Chiều
mưa biên
giới " của
nhạc sĩ
Nguyễn Văn
Đông rất
tuyệt ,
trong đầu
Thu như còn
văng vẵng
tiếng hát
của chú .
Ngày ba Thu
mất , chú đã
khóc nhiều
mắt đỏ hoe ,
xoa đầu các
cháu nói :
- Cầu
cho chú Tám
qua khỏi .
Thu
không muốn
chị Tư biết
nên đã dấu
chị . Thấy
Thu buồn ,
chị hỏi :
- Có
chuyện gì ,
trông cưng
không không
vui ?
- Dạ
không có gì
đâu chị , để
em đọc tiếp
cho chị nghe
nhé . sáng
mai em về
quê rồi
chiều em sẽ
trở lên với
chị nha .
- Ừ ,
cưng không
cần trở lên
ở đây có tụi
nhỏ được rồi
, cưng đi
thăm bà con
và bạn bè đi
.
- Em
về rồi chiều
tối trở lại
chơi với chị
, đã bảo về
chơi với chị
mà , ưu tiên
cho chị đó .
Miễn chị hết
bệnh là mừng
.
Chị
Tư làm thinh
, Thu tiếp
tục đọc sách
mà lòng ngổn
ngang lo
lắng .
Thu
về quê và đi
thăm mộ cha
mẹ , thăm mồ
mã ông bà vì
khu cũ bị
giải tỏa nên
mộ phải bốc
cốt và dời
đi khá xa .
Thu cũng về
thăm Nội ,
Ngoại , Thu
không có
thời gian để
thăm bạn bè
, vỏn vẹn ba
tuần làm sao
Thu đi đâu
cho được ,
Thu muốn
dành tất cả
cho chị Tư
của mình .
Chị Tư đã
xuất viện và
về lại Mỹ
Tho , Thu
mừng lắm
thấy chị
khỏe , chị
đã đi đứng
được mặc dù
phải dùng
đến gậy ,
chị ngủ ngon
giấc và bắt
đầu ăn thấy
ngon miệng ,
cả nhà ai
cũng mừng và
cầu nguyện
cho chị .
Thu nói một
mình :
-
Chị mình còn
trẻ mà ,
không sao
đâu , rồi sẽ
trở lại bình
thường .
Chú
Tám vĩnh
viễn ra đi ,
Thu buồn quá
, tiếc là
không gặp
được chú để
chuyện trò
và nghe chú
hát , Thu
cảm thấy bức
rức vô cùng
. Tất cả đều
vô thường ,
thấy đó mất
đó . " đời
người trăm
năm nhưng
bảy mươi rất
hiếm ..."
không sai .
Trở
lại Mỹ , Thu
thấy lòng
buồn vui lẫn
lộn , buồn
vì mất người
chú khả kính
, vui vì
mình đã có
khoảng thời
gian bên
người chị
thương yêu
của mình .
Quê
hương không
gì lưu luyến
vì quá xa lạ
, đổi thay ,
muốn tìm lại
những hình
ảnh cũ đã bị
xóa mất rồi
. Thu thấy
mọi người ở
đó có vẻ an
phận với đời
sống hiện
tại , ai
cũng vui vẻ
, yêu đời ,
đất đai
không còn họ
được đền bù
với một số
tiền , họ đã
thay đổi và
họ tự cho là
" đời sống
được nâng
cao " , họ
không nghĩ
rồi đây đất
nước sẽ ra
sao , và họ
sẽ ra sao ?
Trong Thu
còn chăng
chỉ là lưu
luyến tình
thân máu mũ
của mình .
Thu thèm
được trở lại
thời thơ ấu
, để nửa đêm
lay chị Tư
dậy :
- Tư
ơi , dậy đưa
em ! Nhớ lấy
cái mền...
. Ôi dễ
thương làm
sao ! Giờ
đây trở lại
với thực tế
phải đi làm
, đi làm
quần quật ,
không hề
biết mệt mõi
.Đằng sau
lưng quê
hương đang
chờ , nhưng
Thu biết
phải làm gì
với thân
phận lưu
vong !
Văng
vẵng tiếng
chú Tám qua
bài Chiều
mưa biên
giới :
"
Chiều mưa
biên giới
anh đi về
đâu ?
Sao còn đứng
ngóng nơi
giang đầu ?
Kìa rừng
chiều âm u
rét mướt
Chờ người về
vui trong
giá buốt
Người đi khu
chiến thương
người hậu
phương
Thương màu
áo gửi ra sa
trường
Lòng trần
còn tơ vương
khanh tướng
Thì đường
trần mưa bay
gió cuốn
Thu
nghẹn ngào
trong màn lệ
:
-
Vĩnh biệt
chú , chú
Tám ơi !
Ngày 30
tháng 7 năm
2009 .