|

Tác giả: Lê Thị Hạ Anh
"
Cảm ơn đời , buổi sáng mai thức dậy,
Đă cho con ngày mới để thương yêu ! "
Lại mùa Vu
Lan nữa đă về ! Như thường lệ con đi chùa lễ Phật
cầu cho mẹ , cho ba được b́nh yên cơi vĩnh hằng ;
cầu cho tất cả mọi người thương yêu nhau ; cầu ngài
Mục Kiền Liên soi sáng mọi nẽo đường để tất cả những
người con đều hiếu hạnh . Mẹ ơi , một bông hồng
trắng nữa lại cài trên ve áo của con . Con nhớ mẹ vô
cùng ! Ở trên cao chắc mẹ cũng nh́n thấy đứa con gái
của mẹ đang run run quỳ bên Chánh điện khẩn cầu chư
Phật mười phương .
Văng vẵng đâu
đây hai câu thơ của ngài Thích Quảng Độ :
Vu Lan đến , cơi ḷng con quạnh quẽ
Bóng người xưa vẫn phảng phất quanh đây .
Mẹ , con nhớ
mẹ thường dạy : " nhân chi mỹ " , con người hơn con
vật là đi bằng đôi chân , và có khối óc minh mẫn
.Phải làm ǵ là một con người có sự nghĩ suy , lựa
chọn . Con luôn nhớ lời mẹ dạy , mỗi khi làm điều ǵ
con luôn nghĩ đến mẹ con như thêm sức mạnh , không
nản ḷng sờn chí . Mẹ ơi , mẹ lúc nào cũng ở trong
con , nhiều lúc con muốn khoe với mẹ một bài thơ con
mới làm được như ngày xưa con hay đọc cho mẹ nghe để
được mẹ khen chê , lúc nào con cũng nghe mẹ bảo : -
Thơ với thẩn ! Cố gắng học để là người hữu dụng , và
nhờ cho tấm thân .
Mẹ bây giờ ở
nơi đâu ? Con thật cô đơn và nhớ mẹ khôn xiết , ai
phê b́nh thơ của con đây hở mẹ ?
Mẹ , tiếng gọi từ khi bập bẹ ,
Cho đến khi già con cũng chưa hiểu hết chiều sâu .
Thật cao quư và
thiêng liêng của t́nh mẫu tử , lúc nào người mẹ cũng
yêu thương con suốt cả cuộc đời . Mẹ ơi , con nhớ
hoài lúc con học Tiểu học , sáng nào mẹ cũng đưa con
ra đầu ngơ và đứng đợi đám bạn của con đến để cùng
đi học , mẹ thấy con bé hơn đám bạn mẹ lại sợ con
của mẹ bị " ăn hiếp " nên cứ dặn ḍ mấy đứa bạn chăm
sóc cho con . Khi con đi học về th́ mẹ đă đứng ở đầu
bờ làng để đợi con , mẹ hỏi han việc học , được mấy
điểm cho môn toán , trả bài có thuộc không ? có đứa
nào ăn hiếp không ? Rồi mẹ nhắc nhở ăn cơm kẻo đói
bụng , nhắc nhở học bài , làm bài .Ôi , lúc đó con
nào hiểu , nào biết ǵ cứ hồn nhiên , vô tư nô đùa
quên nh́n ánh mắt của mẹ , giờ đây con thấy hối hận
th́ mẹ đâu c̣n nữa , mẹ ơi .
Khi con biết đ̣i ăn , mẹ là người mớm con muỗng cháo
,
Khi con biết đ̣i ngủ bằng tiết tấu
, mẹ là người thức hát ru con .
Đúng vậy nhà
thơ Thanh Nguyên nói không sai .
Mẹ ơi , hôm
nay con đi chùa , qua bài giảng con mới biết nỗi
ḷng của tác giả bài Ḷng Mẹ nổi tiếng mà ai ai cũng
đều biết , cho dù không biết hát cũng thuộc bài ấy .
Qua câu chuyện con xúc động qua' và đă khóc , tội
cho bác Y Vân vô cùng . Mẹ biết không nhà bác nghèo
lắm , bác đă là thầy giáo nhưng chỉ có một bộ đồ để
mặc đi dạy thôi . Khi bác soạn bài mệt bác đă gục
xuống bàn và thiếp đi , khi tỉnh dậy không thấy mẹ
đâu lúc đó đă quá nửa đêm trăng đă lên cao , bác
chạy đi t́m mẹ của bác , th́ ra bà cụ thấy con mệt
mơi nên để yên cho con nghỉ , cụ mang bộ đồ của con
ra bờ hồ để giặt , sau đó cụ ngồi căng áo quần của
con ḿnh để phơi gió , v́ sáng mai con cụ phải mặc
đi dạy nên cần phải khô . H́nh ảnh bà cụ ngồi hong
áo quần bên làn gió cạnh bờ hồ dưới ánh sáng vàng
nhạt của đêm trăng , bác Y Vân xúc động quá nên sáng
tác ra bài Ḷng Mẹ nổi tiếng cho đến ngày nay , con
nghĩ cho đến muôn đời . " Ḷng mẹ tha thiết như như
làn gió đùa mặt hồ ..." Ôi thật là cao quư t́nh
thương con của người mẹ . Mẹ , bác Y Vân sáng tác
bài này trong hoàn cảnh như văy đó , con không biết
có ai t́m hiểu lư do hay không , riêng con th́ cảm
động lắm , thương và tội nghiệp bác Y Vân vô cùng .
Ḷng
mẹ bao la như biển Thái B́nh dạt dào....
Hôm nay con
được nghe giảng về " Món quà cho con " của cha mẹ ,
qua nhiều câu chuyện để suy gẫm , đâu phải vật chất
mới là quà quư giá , mà tấm ḷng thương con của
người mẹ dành cho những đứa con đó mới là món quà
quư nhất , v́ có khi mẹ đă hy sinh một phần thân thể
cho con , " chỗ ướt mẹ nằm , dành chỗ khô ráo cho
con" , mẹ luôn dành những thức ăn ngon cho con , mẹ
hy sinh tất cả cho con không hề than van , mà môi mẹ
lúc nào cũng nở nụ cười thật tươi , để rồi ngồi nh́n
con ngủ say mà hôn nhẹ lên vầng trán của con ḿnh .
Thưa mẹ ,
con đă hiểu những món quà mẹ dành cho con , đó là
t́nh thương của mẹ , là những lời dạy bảo của mẹ ,
là những bài ca dao ngọt ngào với tất cả sự thương
yêu vô bờ bến . Mẹ ơi , không bao giờ con quên được
những lời mẹ dạy , là khuôn vàng thước nhọc , là
hành trang theo con suốt cả cuộc đời , cho đến khi
nhắm mắt .
Mẹ ơi , hôm
nay là lễ Vu Lan con như thấy ngài Mục Kiền Liên
đang cầu xin Đức Thế Tôn để được đi xuống địa ngục
cứu mẹ của ngài , ngài sẵn sàng chịu mọi h́nh phạt
thay cho mẹ . Con như thấy được những nhân vật trong
Nhị Thập Tứ Hiếu , từ vua Nghiêu Thuấn , Mạnh Từ ,
Trang Tử ....bao h́nh ảnh như ẩn hiện trước mắt con
. Đêm nay , trăng sáng quá con đi dạo quanh con
đường xung quanh nhà , ước ǵ được găp mẹ để được
nói với mẹ là :
- Mẹ ơi ,
có biết là con thương mẹ nhiều lắm , lúc nào con
cũng nhớ những lời mẹ dạy như món quà quư mẹ đă cho
con .
Kính chúc mẹ an vui cơi vĩnh hằng .
Nhưng suốt đời , con vẫn là con .
|
|